Ngân Dực bình thường sinh hoạt ở thế giới Hắc ám, rất ít khi đối kháng chính diện với một cường giả, đều là dùng thủ đoạn cay nghiệt và tàn nhẫn để đánh lén giải quyết đối thủ, thế nhưng bây giờ đều vô dụng.
Hai chân của hắn bị chém đứt lìa, mặt nhăn nhó, dù là sinh linh đã nhen nhóm Thần hỏa thì dưới cơn đau đớn ấy cũng khó mà chịu đựng nổi.
"Rõ ràng là ngươi đã chết, tại sao còn chiến lực như vậy?" Hai mắt của Ngân Dực đỏ ngàu, rất không cam khi bị g**t ch*t như vậy, không ngờ lại chết trong tay của một kẻ đã chết.
Quỷ gia vẻ mặt vẫn bình thản, với một tên sát thủ mạnh mẽ như vầy thì cũng chẳng đáng lọt vào mắt của lão, kiếm gãy trong tay lại giơ lên lần hai, kiếm khí màu đen lan tỏa.
"Lão Quỷ, năm đó Thiên quốc ta có thể giết ngươi, hiện tại ta cũng có thể tiêu diệt ngươi." Ngân Dực bất chấp, hắn chập hai ngón tay thành đao rồi cực tốc vẽ trong hư không, viết nên một bộ kinh văn, những chữ được khắc hóa ấy ngưng tự không tan, vô cùng sáng rực.
Đồng thời, hắn lấy ra một tế đàn đỏ như máu cực nhỏ cao chỉ ba thước được khắc đầy ký hiệu.
Hắn mở miệng tụng thần chú, cứ như đang gọi thứ gì đó về. Trong giây lát, giữa bầu trời trở nên tối tăm, có tiếng gầm rú vang lên, sau đó là hàng loạt tia chớp đỏ thẫm đánh xuống.
"Giết!" Ngân Dực liều mạng, hắn đốt cháy máu trong lòng, tiến hành một nghi thức quái lạ.
Loáng thoắng tựa như có vô số bóng người xuất hiện, tất cả đều gầm rú hóa thành một luồng oán khí không thể nào tưởng tượng được, chúng gắn kết lại với nhau hình thành nên một Thần ma màu máu phóng về phía Quỷ gia.
Thạch Hạo âm trầm, khí tức huyết sát này quá nồng khiến thần hồn người khác cảm thấy bất ổn.
"Đây chính là linh hồn mà lúc huyết tế của Thiên quốc thu được sao?" Ánh mắt của Quỷ gia chợt sáng rực, lộ ra sát cơ.
"Đáng tiếc, lúc huyết tế ở Huyền vực chỉ thu được một ít linh hồn, phần lớn đều tán loạn cả, đây chính là thần đàn mà tiền bối Thiên quốc ta ban tặng." Ngân Dực đáp.
Vù một tiếng, tên Thần ma màu máu càng to lớn hơn, cầm trong tay một thanh chiến mâu cũng màu máu đâm về phía Quỷ gia, tiếng vù vù vang lên tiếc tai.
"Keeng!"
Quỷ gia chém xuống một kiếm, chiến mâu đỏ đậm ấy vỡ tung, sau đó lão lại bồi thêm một kiếm, tên Thần ma màu máu đó bị cắt đứt rời thành hai, tinh lực tán loạn.
"Thần ma vô cùng vô tận, giết!" Ngân Dực hét lên, hắn tựa như trở nên điên cuồng, hắn biết không thể nào trốn thoát được, chỉ có thể tiêu diệt đi chấp niệm của Quỷ gia này thì mới có cơ hội sống sót, vì vậy cũng không thèm đếm xỉa đến gì nữa.
Máu nơi ngực của hắn chảy ra rồi bắt đầu bị đốt cháy khống chế tòa tế đàn kia, sau đó một bóng Ma thần lại xuất hiện.
Trong lúc nhất thời, Quỷ gia bị rơi trong vòng vây, Thần ma ở xung quanh gào thét, vô số anh linh ở khắp mọi nơi, tất cả đều hóa thành Thần ma, chém giết bất tận.
"Lão quỷ, tan thành mây khói đi!" Ngân Dực hét lớn.
Quỷ gia hờ hững, giơ kiếm gãy thật cao rồi chém mạnh về trước, lúc này không còn là kiếm khí nữa mà là một thế giới do kiếm biến thành, trở thành một giới vô địch.
"Ầm!"
Bòng mờ Thần ma đầy trời đều bị diệt, bị một chiêu kiếm ấy chém sạch sành sanh, xung quanh là những tia chớp máu, mây đen đều tan hết, trời đất lại sáng sủa như thường.
"Huyết tế thiên hạ, các Thần Thiên quốc hiển hiện!" Ngân dực hét lớn, thân thể của hắn cũng bắt đầu khô quắt lại, hắn vẫn không ngừng thiêu đốt tinh huyết của mình hòng phát ra uy năng mạnh nhất của tòa tế đàn.