Hắn ngồi xếp bằng trên núi đá, toả ra tràng vực vô hình, những đá tảng trôi nổi từ từ di chuyển trong hư không, tràn ngập khí tức mạnh mẽ.
Thạch Hạo dừng lại, trong lòng kinh ngạc, vị Thần này dường như rất mạnh, so với đám Dương Ly, Xuyên sơn giáp còn mạnh hơn, tựa như đã dung hòa với hư không mơ mồ không thể nào nhận ra, mà chỉ nhận ra đôi mắt với đầy sự sắc bén bên trong mà thôi.
Trên người của Thạch Hạo lóe lên ánh đen, chiến y Bất diệt kim thân bao trùm cơ thể, bảo vệ nó vô cùng kỹ càng nhưng mà cũng không hề tỏa ra những gợn sóng thần năng đầy mạnh mẽ gì cả. Sau khi trải qua quá trình xử lý đặc thù nên kiện chiến y đã niết bàn vẫn giống như trước kia. Nó muốn chờ đợi, ẩn nhẫn, vào lúc mấu chốt sẽ bùng phát, tặng cho vị Thần này một đòn trí mạng!
Bởi vì, cơ hội của nó không nhiều, cần phải lợi dụng các điều kiện thậm chí là tự mình sáng tạo nên nhân tố có lợi cho cuộc chiến.
"Không ngờ Bất diệt kim thân là thứ bảo cụ truyền từ thời Thái cổ!" Ánh mắt của vị Thần này càng lạnh lùng hơn, cứ như mặt trời nhỏ vô cùng lấp lánh.
Đồng thời, bản thể của hắn cũng xuất hiện, đây là một chàng trai sáng chói như mặt trời, những chiếc vảy nhỏ màu bạc dày đặc, phía sau là một đôi cánh thần cứ như đúc từ bạch ngân vậy.
"Đám Dương Ly, Xuyên sơn giáp, Minh tộc cùng nhau tới hoàng cung Thạch quốc, vốn là muốn bắt ngươi phải tự sát, nhưng không ngờ không truy đuổi kịp mà còn thành ra như thế!" Vị thần này gật đầu.
Dù là hắn, khi nhìn thấy chiến y Bất diệt kim thân này cũng lập tức truy sát nhanh chóng đoạt lấy, chuyện này thật sự rất quan trọng, nếu như có thể nghiên cứu thấu đáo thì sẽ là một vận may vô cùng lớn.
Thứ này dù là bảy Thần thì cũng chẳng ai nhường ai.
Nay Thạch Hạo lại trở về, ba người kia lại không thấy đâu, vượt qua dự liệu của vị Thần này, cặp mắt của hắn lạnh lẽo, hiển nhiên đã linh cảm được chuyện gì.
Việc này thật sự làm hắn rất ngạc nhiên, cứ tưởng rằng ba người kia sẽ g**t ch*t Thạch Hạo, lúc đó sẽ âm thầm nghiên cứu Chí Tôn cốt trong cơ thể của nó, nhưng không ngờ rằng chuyện đó lại không hề xảy ra.
Trong mắt của hắn vô cùng thâm thúy, cũng không có hành động ngay tức khắc, nói: "Ngươi cũng chỉ là Liệt Trận cảnh mà thôi, đối với Thần mà nói, cũng không hơn gà đất chó cảnh gì, không đỡ nổi một đòn."
"Vèo!"
Hắn ra tay, chỉ ra một điểm, hư không vặn vẹo, tràng vực vô hình khuếch tán hòng bao phủ Thạch Hạo vào bên trong.
Thạch Hạo nhảy lên trời né tránh, lùi lại là tới vạn trượng, thoát khỏi khu sát trường kia, đứng đối diện với hắn ở nơi xa, vẻ mặt nghiêm túc vô cùng cẩn thận.
Một tiếng hét lớn, cuồng phong gào thét, vị Thần này giương cánh lông bạc ra, lập tức ở chỗn ấy hiện ra một chuỗi bóng mờ đuổi theo Thạch Hạo, cánh thần đập đập, những ngọn núi bên dưới đều rạn nứt, rất nhiều đá lớn bị hất lên cuốn tới trời cao.
Có thể suy đoán được, đôi cánh này của hắn đáng sợ tới dường nào!
Hắn sở hữu tốc độc cực nhanh, vượt xa ba Thần trước kia nhiều, cứ như là gió lốc quét qua mặt đất.
Thạch Hạo biến sắc, đối phương quá nhanh, nó triển khai Bảy mươi hai biến hóa thành một con Côn bằng, đồng thời Súc địa phù cũng được dán lên người, như là một vệt sáng chạy thật xa.
Xoẹt một tiếng, vị Thần cả người trắng bạc đứng trên không trung, con mắt lạnh lẽo, nói: "Thì ra là như thế, ngươi cũng có tốc độ nhanh đó, trong chốc lát chắc ba tên kia không đuổi kịp ngươi rồi."
Thạch Hạo cũng dừng lại nhưng duy trì một khoảng cách nhất định.
"Thực lực của ngươi không đủ, tuyệt đối không cách nào giết được ba Thần kia. Chỉ có thể mượn ngoại lực, tất nhiên là lợi dụng tốc độ để dẫn họ tới một tuyệt địa nào đó, vì vậy ngươi mới có thể sống sót trở lại còn đám ngu kia thì biến mất."