"Một cốt đỉnh trắng noãn?" Thạch Hạo ngạc nhiên, nó không hề nghĩ tới sẽ xảy ra biến hóa như thế này, thế nhưng tiếc rằng đã chậm, đỉnh này đã biến mất.
Tổ khí của Thạch tộc quả nhiên thần bí và bất phàm như thế, vượt xa dự liệu của mọi người.
"Làm sao chừ, còn lại ba Thần, sao mà chống lại được, làm cách nào để giải quyết mối họa lớn này." Thạch Hạo lẩm bẩm, nó không nghĩ ra bất kỳ biện pháp nào cả, chỉ có thể dùng tính mạng để đối mặt.
"Ngươi tới đó chẳng khác nào đi chịu chết." Bóng Lông nói, vừa nói vừa nhe răng, cả người đều thương tích, nửa th*n d*** đều biến mất, lông vàng mờ nhạt.
Cũng may là sau khi nuốt gọt Hoàng kim dịch vào, thì bảo cốt nguyên thủy quan trọng nhất trong cơ thể của nó đã khép lại, toàn bộ tinh khí thần cũng tập trung về nơi đó, bắt đầu trị liệu.
"Đừng ngu ngốc tới đó, đừng coi vận mệnh của bản thân là trò đùa." Có mấy vị thúc thúc trong tộc tới khuyên bảo.
Làm hay bỏ, nếu làm thì làm bằng cách nào? Thạch Hạo suy tư, những tên Thần này nhất định sẽ tìm tới nó, bởi vì bọn họ đã đồng ý với Minh chủ và Chí tôn của Ma Quỳ viên là phải g**t ch*t nó.
Nếu như nó không xuất hiện thì Bảy thần(??? - Ba Thần chứ nhỉ) chắc chắn sẽ trút cơn giận lên người khác, tới lúc đó sẽ vạ lây tới người bên cạnh, gây họa cho Thạch quốc.
Nó muốn một mình đối mặt, cứ trút hết lên đầu nó là được, không muốn người thân rơi vào hiểm cảnh, có nên mới cố ý tới nếu không thì đời nào có người không coi trọng sinh mệnh của mình, biết nguy hiểm vẫn còn muốn tới chịu chết chứ.
"Tiểu ca ca, ca đừng đi nghe." Thanh Phong nói, trước đây không lâu Thạch Hạo không để ý an nguy của bản thân, chạy tới hoàng cung rồi dẫn dụ ba Thần rời đi để cứu bọn nó, bản thân nó thì suýt chút nữa bỏ mạng.
"Tiểu Hạo thúc, thúc cũng đừng đi chết mà."
"Đúng đó, tiểu Hạo thúc, thúc đừng bỏ chúng cháu lại, mấy ngày rồi ai cũng đau lòng gần như chết đi, đừng như vậy mà."
"Ta vẫn có một tia hy vọng." Thạch Hạo nói, an ủi mọi người, nó không có lựa chọn khác, không muốn tai ương tới mọi người nên chỉ có thể đi mà thôi.
Hơn nữa, trong số ba Thần có một người tách ra, đây có thể là cơ hội tốt để diệt trừ, b*p ch*t mầm họa!
Nó lấy ra chiến y Bất diệt kim thân đưa tay vuốt nhẹ, thứ này như là một khối thép, bình thường thì chỉ to bằng nắm tay, ánh sáng xám xịt.
"Dựa vào bộ chiến y này cũng không xong." Tiểu Hồng lắc đầu.
Báu vật thời Thái cổ, truyền thừa tới giờ nhưng đã hư hại không thể tả nổi, tuy rằng đã chữa trị mấy lần nhưng vẫn kém xa thời huy hoàng, khó mà chống lại được cao thủ cấp cao được.
Đám Dương Ly, Xuyên sơn giáp, Minh thần khi nhìn thấy chiến y Bất diệt kim thân này thì từng nói, giá trị của món pháp khí này đối với bọn họ coi như là rất rất, có thể tham khảo phù văn và các vật liệu quý giá, chứ mà để dùng để thực chiến thì tựa như không đủ.
"Ta có một vật liệu, cũng có thể khiến nó tiến hóa ngay lập tức." Thạch Hạo lấy ra một cục đá đỏ tươi.