Bảy Thần hạ giới, mạnh nhất trong đó là một lão già, hắn tới từ "Tiên điện", sức chiến đấu của một mình hắn đủ gánh với bốn cường giả đã nhen nhóm Thần hỏa liên thủ lại.
"Tiên điện" vô cùng cổ xưa, vô cùng đáng sợ, có quan hệ với Cung điện Chí tôn thế nhưng đáng tiếc là, trong biển ý thức còn sót lại của ba Thần Thạch Hạo không thể nào rà xoát được.
Cường giả thứ nhì đến từ Tây Phương giáo, sở hữu Kim cương bất hoại thân, đã tu hành Trượng lục kim thân tới cảnh giới cao nhất đồng thời nắm giữa thêm mấy môn đại thần thông nữa.
Còn lại mấy Thần kia thì thực lực chỉ xấp xỉ ngang nhau, hơn thua không nhiều.
Thạch Hạo suy tính, tình thế vô cùng gay go, bốn Thần còn lại còn đáng sợ hơn, khó có thể đối phó được, phá cục như thế nào đây?
"Ta dù đột phá lên Tôn giả rồi chiến y Bất diệt kim thân lại tiến hóa lần thứ hai thì cũng chỉ đối phó với một tên, mà ai chết ai sống cũng không chắc." Nó lẩm bẩm, lông mày nhíu chặt.
Sau khi nhen nhóm Thần hỏa tương đương với việc đã siêu thoát khỏi phạm trù của con người, sức mạnh trong hồng trần không thể nào chống được, thứ này đã vượt qua toàn bộ mọi đột phá của toàn bộ đại cảnh giới.
Rõ ràng, Tây Lăng giới cũng chỉ có thể thiết kế sát cục một lần mà thôi, biện pháp đồng dạng như vậy cũng khó có hiểu quả, bốn Thần còn lại thì không đời nào giẫm lên vết xe đổ kia được.
"Làm sao bây giờ, thật sự là không còn biện pháp nào nữa sao?" Thạch Hạo khẽ nói, làm sao phá đi tử cục này chứ, trong lòng nó vô cùng nặng nề, linh cảm tới chuyện mơ hồ, chẳng lẽ mình sẽ gặp phải bất trắc ư?
Nó rời Thú sơn Tăy Lăng, bay về thủ phủ của Thạch quốc.
Trên thực tế, Thạch Hạo vừa đạt được một tin tức càng có giá trị hơn, đó chính là kết quả của mấy giáo chủ thượng giới cùng nhau suy diễn, bọn họ dự đoán được vị trí của những tọa hóa đang ở nơi nào.
Tuy rằng không thể xác định địa điểm cụ thể thế nhưng cũng có thể phân rõ phạm vi!
Đây là cơ duyên cỡ nào chứ, tin tức này vô giá thế nhưng lại vô dụng với Thạch Hạo, hiện tại mục đích duy nhất của nó chính là sống tiếp, hóa giải tình thế cấp bách này.
Chỉ là quá khó khăn, hiện nay khó lòng phá giải được.
Lúc gần tới thủ phủ Thạch quốc thì Thạch Hạo dừng lại và hạ xuống một thị trấn nhỏ, nó muốn biết tình hình của Hoàng đô hiện tại là như thế nào.
Sau khi tìm hiểu một phen thì chẳng có ai biết thủ phủ Thạch quốc như thế nào cả, nơi đó không có phong ba gì, cũng không có chiến sự gì, như là chưa từng xảy ra chuyện gì cả, như thế này thì Thạch Hạo lại càng lo lắng hơn.
"Ồ?" Bỗng nhiên, nó nhìn thấy một thiếu nữ rất quen, tuy rằng ăn mặc đơn giản thế nhưng lại ẩn hiện vẻ kỳ ảo.
Trong trấn nhỏ, cô gái kia sinh ra một ý nghĩ rồi quay đầu lại thì nhìn thấy nó, lập tức lộ vẻ kinh sợ, lấy tay che miệng, nói: "Là ngươi!"
Thạch Hạo nhớ tên nàng là Vũ Tử Mạch, từng gặp qua ở Bách Đoạn sơn, chính là một trong những song kiệt của Vũ tộc, sở hữu thiên phú Thông linh hiếm thấy trên đời, có thể dự đoán được một phần trong tương lai.
Vũ tộc bị diệt, Thạch Hạo cũng không có đuổi tận giết tuyệt, đối với một vài người già trẻ nhỏ thì đều buông tha mặc cho họ rời đi, cô gái này ngày đó cũng không có ở trong tộc cho nên đã né được một kiếp.
Vũ Tử Mạch cúi đầu, sau chốc lát nhìn đột nhiên ngẩng đầu rồi hướng về nơi đây, nói: "Muốn giết thì cứ giết."
"Ngươi đi đi." Thạch Hạo mở miệng, nó nhíu mày, tâm tư của nó hiện không ở đây, nó đang suy nghĩ làm cách nào để chống lại bốn Thần.
Đột nhiên, Vũ Tử Mạch khẽ lùi về sau, đồng thời mi tâm xuất hiện một vết nứt rồi tràn ra một tia máu, nàng nhìn Thạch Hạo, trên mặt lộ vẻ khiếp sợ và không hiểu.
Hiển nhiên, nàng đã gặp phải phản phệ, nhìn Thạch Hạo nói: "Ta nhìn tương lai, thấy cả mớ hỗn độn, lại nhìn về quá khứ, phía sau ngươi lại là hư vô."
Lần thứ hai gặp lại, nàng vẫn đưa ra tiên đoán như thế, chẳng hề khác với lúc hai người gặp nhau ở Bạch Đoạn sơn gì cả.
Thạch Hạo nghe thấy thế thì ngẩng đầu nhìn nàng, nói: "Đây là ý gì?" Nó cũng không phải là lần đầu tiên nghe thấy câu này.