Tế đàn rung chuyển, sát khí bùng phát bao phủ bốn phía cứ như cơn gió lốc không ngừng tàn phá vừa bãi khắp nơi, cỏ cây đất đá xung quanh đều hóa thành bột mịn.
Nơi đây hình thành nên một tràng vực vô hình, hủy diệt vạn vật bên trong!
Ba đại cường giả sắc mặt trắng bệch, cả người run bần bật, tất cả đều dùng hết khả năng xông ra ngoài thế nhưng không thể nào thoát được.
Linh giác của họ vô cùng nhạy cảm, họ cảm nhận được rất rõ ràng, cái tròng mắt kia đã khóa chặt bọn họ, nơi đó bị nhiễm máu thế nhưng không biết bao nhiêu vạn năm đã trôi qua rồi nhưng vẫn không hề bị xóa đi.
"Không xong!" Cường giả Minh thổ hét lớn.
Ở phía sau bọn họ, vấn đề không chỉ là tràng vực kia mà ánh đen trên tế đàn cũng chiếu rọi, gợn sóng màu đen khuếch tán, nhìn thì nhẹ nhàng mềm mại thế nhưng còn đáng sợ hơn cả tiên kiếm.
Những nơi mà gợn sóng đó lướt qua thì không có thứ gì ngăn cản được, ngọn núi đá lớn đều bị gọt đứt, chỉ cần thứ này vừa tiếp xúc là tất cả hóa thành tro bụi.
"Ta không muốn!"
Xuyên sơn giáp rống lớn, nguy cơ cỡ này đã vượt quá tưởng tượng của họ, sinh linh đã nhen nhóm Thần hỏa đều chẳng là gì, không có chút sức phản kháng.
Trong lúc này, cái đuôi bạc của nó bị gợn sóng chạm trúng, vảy da tróc ra, máu thịt be bét, cái đuôi bị cắt đứt một đoạn dài rồi hóa thành tro tàn.
Xuyên sơn giáp triển khai bí pháp, trong miệng không ngừng dâng lên tinh quang, đó chính là máu huyết trong người của nó đang thiêu đốt, tiêu hao tiềm năng của sinh mệnh để tăng nhanh tốc độ chạy trốn.
"A..."
Dương Ly cũng kêu to, phía sau lưng hắn tiếp xúc với gợn sóng lập tức máu tươi đầm đìa, hắn vận dụng phương pháp cấm kỵ rời đi xa, trong lòng sợ hãi tới cực điểm.
Hắn vốn là thiên tài của học viện Âm Dương, tuổi không tính là lớn nhưng đã được gọi là cường giả, nhưng hiện tại lại sợ hãi như chó mất chủ.
Lần này sợ còn nghiêm trọng hơn cả lần Thạch Hạo gặp phải trước kia, tế đàn cảm ứng được có kẻ mạnh mẽ xâm lấn, dường như nó có ý chí cảm thấy đây là tế phẩm tốt nhất.
Thạch Hạo nhìn hết mọi việc đang xảy ra nên giật nảy mình, nó chỉ có một động tác đó chính là tiến vào thế giới Hộp báu đồng thau và cầm Vạn linh đồ trong tay, còn lại đều mặc cho số phận tới đâu hay tới đó.
Lần trước sống sót âu cũng là do may mắn, lần này không biết sẽ ra sao? Nó không biết được.
Cảm giác chẳng hề dễ chịu chút nào, toàn bộ đều dựa vào vận mệnh, không nằm trong tầm kiểm soát của bản thân, bất lực và bị động.
Chỉ có thể lặng yên chờ đợi, đây chính là lựa chọn bất đắc dĩ, sao lại giao vận mệnh của mình cho người khác?
Thế nhưng, Thạch Hạo cùng đường hết lối, thật sự không có bất kỳ biện pháp nào cả, phàm là có một tia hi vọng thì nó cũng sẽ không bao giờ chấp nhận tình cảnh như thế này, đây là đang chịu chết.
Hộp đồng thau vừa chạm với gợn sóng đen thì lập tức bị hao tổn, nó trở nên trong suốt, cảnh vật của ngoại giới đều có thể thấy được rõ ràng. (DG - Thằng Đông viết nhầm không biết, người ở bên trong đều có thể quan sát cảnh tượng bên ngoài mà ta???)