(*): Dọa cho các Thần sợ tới vỡ túi mật.
Thạch Hạo di chuyển trên mặt đất cứ như là bóng mờ không ngừng vượt qua các dãy núi, tìm kiếm những tòa thành lớn, chỉ có nơi đó thì khả năng mới có tế đàn, có thể truyền tống bản thân.
Hoang vực quá lớn, nếu như chỉ dựa vào sức phi hành, dù mạnh mẽ như nó thì không tới mấy ngày thì không bao giờ tới nơi mà mình cần tới.
Trên đường đi, bởi vì tìm kiếm truyền tống trận nên có chút trì hoãn bị ba Thần ở phía sau lần nữa đuổi kịp rồi lại bị thương nặng, không ngừng phun máu, gần như mất mạng.
Rốt cuộc, ở phía Bắc Thạch Hạo phát hiện ra một tòa thành lớn và tìm tới tế đàn, tiến lên và thông đạo màu vàng mở ra, tiếp tục chạy trốn.
"Lại để hắn chạy thoát nữa." Sắc mặt của Dương Ly âm u, đuổi theo lâu như thế mà vẫn không thể chặn đứng được nó, đối với bọn họ mà nói, quá mất mặt.
Cường giả tới từ Minh thổ, khung xương màu vàng bước lên tế đàn, cẩn thận nghiên cứu một lái, căn cứ phù văn được lưu lại mà suy đoán ra vị trí Thạch Hạo tới.
"Nhanh nhanh bắt hắn, miễn cho những kẻ kia đắc thủ." Xuyên sơn giáp nói, nó lại mở ra thông đạo, là người đầu tiên đi vào.
Nên biết, có tổng cộng bảy cường giả nhen nhóm Thần hỏa hạ giới thành công, mặt khác bốn Thần còn lại kia hơn phân nửa cũng đã hành động, nếu như Thạch Hạo bị bọn họ chặn lại, vậy thì rất gay go.
Không gian vặn vẹo rồi mơ hồ, bọn họ từ thông đạo bước ra, đánh giá cảnh vật bốn phía, lại tiếp tục đuổi theo.
Thạch Hạo tựa như đang thiêu đốt, tốc độ tới cực hạn, nó thi triển Bảy mươi hai biến, hóa thành Côn bằng, lại có Súc địa phù gia trì, chỉ chớp mắt đã biến mất ở cuối chân trời.
Hiện tại tốc độ của nó nhỉnh hơn chút so với ba Thần.
Bù lại, linh giác của ba Thần cực nhạy cảm sớm đã khóa chặt nó, khí tức của nó bọn họ cảm nhận được, chỉ cần trên đường đi nó hơi trì hoãn hay là nghỉ ngơi gì đó thì sẽ bị đuổi kịp ngay.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì nó cũng chết vì kiệt sức.
"Rốt cuộc cũng đã tới nơi cần tới!" Còn cách một đoạn nữa thì Thạch Hạo dừng lại, điều tức đôi chút, khôi phục lại tinh khí thần.
th* d*c giây lát, nó lấy ra một hạt Ma quỳ lấp lánh như trân châu màu đen lưu chuyển hào quang rồi nhét vào trong miệng.
"Hạt của hoa hướng dương" này có thần hiệu vô cùng, máu cũng ngừng chảy, thương thế giảm đôi phần, cả người không ngừng phát sáng lấp lánh phù văn, tinh khí thần của nó từ từ tràn đầy.
Chuẩn bị tiến vào chỗ kia, nó nhất định phải để bản thân ở trạng thái tốt nhất, nếu không, có thể sẽ vì khí huyết không đủ mà chết đi trong chớp mắt.
"Không ngờ là hạt của Ma Quỳ viên? Lá gan của ngươi thật sự không nhỏ đó, chẳng trách lại bị bọn họ nguyền rủa không thể không g**t ch*t ngươi." Xuyên sơn giáp là người đầu tiên xông tới, miệng phun ra tia điện giết về phía Thạch Hạo.
Quả thật bọn họ rất giật mình, ai dám dùng "hạt giống" của Ma Quỳ viên như là đan dược chứ, một khi bị người ngoài biết thì sẽ nhận lấy sự trả thù đầy điên cuồng.
Thạch Hạo trước tiên tránh lui, sau đó là nhanh chóng bỏ chạy.
Truy đuổi thời gian dài như thế, vẻ mặt của ba Thần tuy rằng hững hờ thế nhưng trong lòng chẳng hề vui chút nào, trong mắt của bọn họ, một tiểu nhân vật Liệt Trận cảnh không đáng để hoa tổn sức lực như vậy, việc này khiến bọn họ cảm thấy mất mặt.
Nhưng mà, tốc độ của đối phương lại nhanh như thế, Côn bằng tung cánh, hơn nữa còn có Súc địa phù, dù là nhen nhóm Thần hỏa thì tốc độ cũng không bằng.
Xét lại, ba Thần cũng chỉ dựa vào sức chịu đựng, dựa vào thần giác mạnh mẽ để khóa chặt đối phương, nếu không sớm đã mất dấu rồi.