Thạch đô vô cùng hùng vĩ, trên tường thành lấp lánh ánh kim loại, đó chính là những phù văn đang lóe sáng, khí thế dạt dào, nguy nga và sừng sững trên mặt đất.
Thạch Hạo đứng rất lâu trước tòa thành, đối mặt với thế cục chắc chắn phải chết thì nó suy nghĩ thật cẩn thận, trầm mặc rất lâu, cuối cùng thản nhiên tiến vào thành.
Trong thành, vẫn phồn hoa như trước, ngựa xe như nước trên đường, người tới kẻ đi, chen lấy xô đẩy, hai bên đường san sát cửa hàng, sinh ý rất thịnh vượng.
Người thường vẫn không biết chuyện đã xảy ra ở Hồng vực, chuyện này chỉ lan truyền trong giới tu sĩ, cho nên hồng trần vẫn nhộn nhịp, vẫn náo nhiệt vô cùng, chẳng hề bị ảnh hưởng gì cả.
Trong lòng Thạch Hạo yên tĩnh, một thân một mình tiến tới trước hoàng cung, không có mang theo Đả Thần Thạch cũng chẳng hề đi với Hoàng điệp, nó để bọn chúng ở nơi xa miễn rơi vào tuyệt cảnh.
Mà nó cũng chưa hề gọi Bóng Lông và tiểu Hồng tới giúp đỡ, lần này quá nguy hiểm, bảy Thần hạ giới, hai tên mạnh mẽ kia tới cũng chỉ có nước chịu chết mà thôi, dù sao cũng chỉ mới nhen nhóm Thần hỏa, tu hành quá ngắn.
Thạch Hạo biết rõ, mấy tên Thần này đã tiến vào cấm địa của Thạch quốc, đang tọa trấn ở trong hoàng cung.
Ánh bình minh chiếu lên thân thể Thạch Hạo, khiến nó như được bao bọc bởi một tầng hào quang lấp lánh, nó vào bên trong thành trước, ngước nhìn những dãy cung điện nối liền liên miên.
"Thạch Hoàng!" Tên thị vệ trong thành kêu lên sợ hãi, vẻ mặt biến sắc hốt hoảng thấp giọng nói: "Bệ hạ, xin người hãy mau rời đi!"
Nơi đây đã xảy ra chuyện, những người trung thành tuyệt đối đều lưu lại, vẫn chờ đợi cơ hội để phản kích. Lúc nhìn thấy Thạch Hạo trở lại thì sao không lo lắng chứ, đây là tự chui đầu vào lưới mà.
"Không sao đâu, tự ta sẽ tới tìm bọn họ!" Thạch Hạo nói.
Trước cửa thành, tên thị vệ ngây cả người nhìn nó bước đi, tâm tình ai cũng đều phức tạp cả.
Tuy rằng tuổi của Thạch Hạo không lớn thế nhưng hơn nửa năm nay, sấm nổ gió cuốn, bình định náo loạn, quét sạch quần địch, bảo vệ cơ nghiệp của Thạch quốc, uy danh hiển hách, sau cùng công thành thì lui thân, khiến người khác kính phục.
Nhưng hiện nay, Thần linh giáng thế, tuy Thạch Hạo trời sinh ngút trời, mạnh mẽ phi thường thế nhưng làm sao có thể chống lại, biết rõ mình phải chết nhưng vẫn một mình gánh lấy, làm người cảm phục.
Mặt trời dần nhô lên cao, toàn bộ cung điện được khoác lên một tầng ánh sáng lộng lẫy, rạng ngời và rực rỡ. Tên thị vệ ấy tránh đường, Thạch Hạo nhanh chân tiến vào cung.
Quan sát, nơi đây từng xảy ra chiến đấu, một vài nơi trong hoàng cung bị tổn hại, đại trận cũng được khởi động thế nhưng người khác vẫn tấn công được vào bên trong.
Dù sao cũng là Thần, tuy trận pháp này mạnh nhưng không có người có cảnh giới tương ứng nắm giữ thì cũng không thể nào phát huy ra toàn bộ uy năng được, càng không nói trong nhóm sinh linh hạ giới còn có người rất am hiểu trận pháp.