Dịch + Biên: ronkute
Không ngờ là Thiên khóc, chuyện gì đã xảy ra vậy nè, máu đỏ tươi chảy ra từ trong hư không, việc này chứng tỏ những người kia đã tới, chắc chắn huyết kiếp nghiêm trọng nhất và đáng sợ nhất sẽ xảy ra.
"Quá thảm, nhiều nhân khẩu như vậy, ít nhất cũng mấy ngàn vạn, thậm chí là hơn ức*, tất cả đều bị tế sống ư?!"
(*): 1 ức = 1 trăm triệu.
"Sao có thể xuống tay được chứ, thế còn là người ư, chuyện gì thế này!"
Thiên hạ đều tức giận, toàn bộ sinh linh đều ngập tràn lửa giận đồng thời cũng sợ hãi, trong lòng sinh ra cảm giác vô lực.
Thế gian chấn động, khắp nơi đều nghị luận sôi nổi.
Đặc biệt là, Hư không thú hạ giới, một thông đạo được mở ra, chuyện này càng khiến người khác càng khiếp sợ hơn, sâu trong linh hồn của họ cảm thấy bất an, sợ hãi dân trào.
Rất nhanh, tin tức được chứng thực rằng, thật sự có Thần hạ giới!
"Quả nhiên... đã hạ xuống, quá tàn nhẫn, chỉ vì vượt giới mà lại dùng tới ngàn vạn thậm chí là vài ức nhân khẩu làm tế phẩm, gặt lấy sinh hồn, máu tanh cỡ nào chứ?"
Đại giáo, một vài Cổ quốc của thế gian này sợ hãi nhất, chuyện này ảnh hưởng tới rất sâu, lúc này lại có Thần hạ giới thì đủ để thay đổi toàn bộ thế cục trên thế giới này!
Tam Sinh sơn, trước ngôi nhà lá.
Thạch Hạo nhận được tin tức thì yên lặng một hồi, chẳng trách tâm không hề yên gì cả, không ngờ lại xảy ra việc như thế này, việc đáng sợ nhất... cuối cùng cũng đã tới.
"Vô số nhân khẩu mất tích, rất nhiều bộ lạc lớn hóa thành tử địa, mấy bộ tộc lớn cứ thế biến mất, một vài tiểu quốc trở nên vắng vẻ, đến cùng thì chết bao nhiêu người?" Nó thì thào.
Nơi mi tâm nó hiện gân xanh, hai tay nắm chặt hận không thể một quyền g**t ch*t đám sinh linh vượt giới kia.
Nó biết, đó là huyết tế, bên trong cốt thư có ghi chép về việc này, tàn nhẫn nhất, tất cả mọi người đều trở thành tế phẩm, khiến cho trời oán đất hận nên mới gợi nên thiên tượng đáng sợ như vậy!
"Các thống lĩnh Chiến vương, Bằng Cửu... đều nhất trí rằng xin người hãy tránh lui, hãy ẩn nhẫn." Có người truyền tin nói.
Sinh linh nhen nhóm Thần hỏa hạ giới, không chỉ có một người, ai có thể ngăn cản? Ở thời đại không Thần này, ai đứng ra tất phải chết, dù không muốn nhưng cũng phải nhẫn.
"Ta biết, ngươi trở về đi." Thạch Hạo gật đầu.
Nó không muốn tránh lui, bởi vì người hạ giới này nhất định là tới tìm nó, nếu như không tìm được thì sẽ khiến nó cảm thấy bất an, xảy ra việc khiến nó tiếc nuối cả đời.
Gương mặt dài trắng bệch của gã thị vệ há miệng, muốn nói gì đó thế nhưng không biết nói gì cho phải, đối mặt với Nhân Hoàng vừa nhường ngôi này thì gã vô cùng kính nể.
"Có gì thì cứ nhằm tới ta, phải qua cửa ải của ta trước đã." Thạch Hạo phất tay để gã rời, có một số việc không hề có lựa chọn gì cả, nó sẽ không trốn tránh dù có chết đi nữa.
Thanh Phong thì còn nhỏ, tương lai còn dài, Thạch Hạo một mình đứng trên núi cao nhìn trời xa, núi cao mây bay mang theo áng mây màu, dường như là tiên cảnh. Nhưng mà, thế gian này nhất định sẽ không an lành như vậy, máu sẽ chảy, bão táp ắt nổi.