Thượng giới, trong một cung điện cổ đầy vết loang lổ.
"Ta mơ hồ thấy được thiên địa đã nhuộm đỏ, vô số sinh linh đã ngã gục." Một người mở miệng, lời nói bình tĩnh, quanh thân được khí hỗn độn bao phủ.
"Hoàng hôn của Thiên quốc, tôn sùng của sinh mệnh, con đường được lấy xương lấy máu xây thành, huyết nguyệt dày đặc, khe hở hư không sắp mở ra." Trên một chiếc bồ đoàn khác, sương mù tràn ngập, mờ ảo một cách yêu tà.
...
Hạ giới, Tam Sinh sơn.
Thạch Hạo bế quan đã được hai tháng, hôm ấy trong lòng chợt sinh ra ý nghĩ, cảm thấy tinh thần không yên, trong cảnh ngộ đạo chợt tỉnh lại.
"Thời gian qua lâu vậy mà vẫn luôn yên lặng, sẽ không phát sinh chuyện gì nữa chứ?" Nó thì thào rồi đứng dậy nhìn bốn phía, non xanh nước biếc, sinh cơ tràn ngập.
Nó đi ra khỏi sơn mạch rồi tới một trấn nhỏ, ngồi trong một tửu quán bỗng lòng muốn về Thạch thôn, tự dưng nhớ những người trong thôn, cũng muốn gặp lại ba mẹ.
"Ta sao lại vậy chứ, sao lại chợt nhớ người thân, khao khát nhìn thấy họ." Thạch Hạo lẩm bẩm, còn chưa rời khỏi hạ giới mà đã như vậy rồi.
Một đám con nít nô đùa không ngừng chạy tới lui trong con hẻm nhỏ, nơi đó cũng có những đứa nhóc mới chập chững bước đi không ngừng bám theo ở phía sau, sau đó thì ngã nhào ngồi khóc oe oe trên mặt đất.
Lập tức, có vài đứa lớn tuổi hơn chạy tới đỡ lên, hàng lông mi vẫn còn đọng lại giọt nước mắt, sau đó vừa cười vừa khóc chơi đùa tiếp.
Thạch Hạo bị mê hoặc, tiếng cười hồn nhiên, nước mắt hài lòng khiến nó tựa như trở lại lúc còn trẻ nhỏ, không sầu không lo, không có bất cứ tâm tư gì, cả ngày cứ chạy tới chạy lui như mấy người khùng vậy.
"Đoạn năm tháng ấy thật là vui." Nó đứng dậy.
Sau nửa canh giờ, bên người Thạch Hạo có một đám con nít bu quanh, cùng cất bước đi trên con đường nhỏ.
"Ca ca, muội muốn ăn kẹo hồ lô."
Trên vai trái của Thạch Hạo có một đứa bé gái hai ba tuổi, bàn tay nhỏ chỉ chỉ về kẹo hồ lô đằng trước, len lén nuốt ngụm nước miếng.
"Đệ cũng muốn!" Bên vai phải của nó thì có môt bé trái chỉ vừa mới chập chững bước đi, đó chính là đứa bé bị ngã rồi khóc lúc nãy, nó cũng nuốt nước miếng rồi chỉ tay về phía đó.
"Ông chủ, bán cho mỗi đứa nhỏ một cây kẹo hồ lô đi." Thạch Hạo cười ha ha.
"Có ngay!" Ông chủ mặt mày hơn hở.
Đám trẻ con lập tức hét lên, chen chúc vây quanh sạp kẹo hồ lô, ai nấy cũng đều đưa tay ra, vẻ mặt vô cùng h*m m**n.
Cuối cùng, ai cũng đều hài lòng, rồi tiếp tục vây quanh Thạch Hạo đi về trước.
Thạch Hạo chợt nghĩ lại, mình có bỏ qua điểm gì hay không, tâm tư của trẻ con là đơn giản nhất và cũng dễ thỏa mãn nhất, không sầu không ưu, mà mình lại một lòng muốn đi thượng giới, trong vòng luẩn quẩn này mà vẫn không buông.
"Đây chính là con đường của ta, những đứa bé này dù gì cũng sẽ phải tự lo cho mình." Nó nhìn về những người đang đi hai bên đường, vì cuộc sống mà bôn ba, mười mấy năm sau những đứa nhỏ này cũng sẽ trở thành một trong số họ.
Dù sao, nó là vì cầu đạo, là vì siêu thoát, có một khởi điểm còn cao hơn, hẳn là đã thỏa mãn rồi, mỗi ngày đều vui vẻ cười tươi.