"Đáng tiếc, Hỗn Thiên hầu, thật là đáng tiếc mà!" Đám người Chiến vương sau khi nhận được tin tức ở biên giới phía Tây thì vừa khiếp sợ vừa lấy làm tiếc, trong giây lát không biết nói gì cho phải.
Thạch Hạo đặt Nhân hoàng ấn lên trên Long án thư, khí lành bốc lên, mấy trăm con thiên long vờn quanh, bảo ấn này quả nhiên phi phàm, có thể trấn áp số mệnh của một quốc gia, uy lực vô song.
"Bệ hạ thật sự muốn rời đi rồi sao?" Bằng Cửu hỏi, những người khác cũng lên tiếng thế nhưng bọn họ biết, không thể nào giữ nó lại được, nó nhất định phải rời đi.
"Ta muốn tới thượng giới." Thạch Hạo nói, sau đó nó nhìn mấy người này rồi thi đại lễ, nhờ mấy vị Tôn giả theo dõi quốc này, phụ tá cho Thanh Phong.
Mà nếu như Thanh Phong không thích hợp thì chuyện đó không cần bàn bạc gì cả, nhờ Chiến vương tìm người khác thích hợp hơn để thay thế ngôi vị cho Thạch Phong, như thế sẽ giúp Thanh Phong tự do trở lại.
Nó tin rằng, có mấy vị Tôn giả này áp trận thì không có bất kỳ thế lực nào trong tám vực có thể lay động được Thạch quốc, bởi vì cường giả của các tộc đều đã bị bắt nhốt hết trong đại kiếp nạn rồi.
"Bệ hạ, cứ thế rời đi thượng giới sao?" Chiến vương hỏi, lần đi này cũng không biết là bao nhiêu năm, bình thường mà nói, cả đời cũng khó mà gặp lại được.
"Không, ta muốn tới Tam sinh sơn tu hành." Thạch Hạo nói.
Trong lòng nó có chút bất an, Thần và phi mãng của Thiên quốc giáng lâm đều đã chết, đây có nghĩa là đã kết thúc? Theo lý mà nói, sau khi thiên địa bị cắt đắt thì không thể nào có sinh linh hạ giới được, thế nhưng ai có thể đảm bảo việc này?
Lần này, luồng ý chí đó và còn có mãng thần hạ giới đã khiến cho bá chủ ba giới trả cái giá khó mà tưởng tượng nổi, dựa vào đó để xé ra một khe nứt hư không.
Nếu như còn có người vẫn quyết tâm đưa sinh linh đã nhen nhóm Thần hỏa xuống hạ giới thì sao?
Thạch Hạo không muốn cứ thế rời đi một mạch, nếu như nó lén lút lên trời, im lặng ở thượng giới, ẩn tên giấu họ thì có thể sẽ an toàn, thậm chí hiện tại thoái vị rồi lẫn trốn vào trong đại hoang của hạ giới này, sau đó không xuất thế nữa thì chắc chắn sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Chỉ là, nó không muốn, nếu như vạn nhất có sinh linh đã nhen nhóm Thần hỏa hạ giới rồi trút cơn giận dữ lên đầu Thạch quốc, nhằm thẳng vào người thân quen của nó, thì phải làm sao?
Cho nên, nó muốn chiêu cáo thiên hạ rằng mình thoái vị, đi Tam sinh sơn ẩn cư, tìm hiểu đại đạo, bế quan tu hành ở nơi đó.
Như vậy, nếu như có người muốn tìm tới nó gây phiền phức thì sẽ tới thẳng Tam sinh sơn, và kết cục bi thảm nào đó sẽ không lan tới người thân của nó.
"Bệ hạ, người làm thế thì quá nguy hiểm!" Chiến vương vừa nghe thế thì lập tức lộ vẻ ưu lo, ra sức khuyên bảo.
Dù là mấy người năm lần bảy lượt giữ nó lại thì lúc này cũng khuyên ngăn, nói nó cứ lên trời hoặc ẩn tích trong đại hoang, bí mật tu hành, không nên làm chuyện như kia.
"Ta há lại cứ thế rời đi chứ." Thạch Hạo lắc đầu, nếu có nhân quả thì cứ để nó nhận lấy, sẽ không để lại bất kỳ nguy cơ và mạo hiểm nào cho người thân. Nếu như không có gì, thì nó cứ thế đăng thiên.