"Hậu chiêu của bệ hạ thật đáng sợ nghe, ai cũng nói thế gian này đã không còn Thần, ngay cả Tôn giả cũng chẳng còn lại mấy, rất khó mà gặp được, thế nhưng bên cạnh bệ hạ lại có một con ác điểu đã nhen nhóm Thần hỏa, bội phục, thật sự là ngoài dự đoán của mọi người." Hỗn Thiên hầu nói.
Nếu như không có chuyện ngoài ý muốn gì thì Thạch Hạo chắc chắn phải chết, phi mãng vừa hiện thì lập tức nuốt thiên địa, dù tiểu Thạch có kinh diễm tới đâu đi nữa thì cũng phải chết.
Thạch Hạo xoay người, bắt đầu chú ý tới tên tượng thần kia, mặt lộ vẻ suy tư, đây thật sự là sinh linh của thượng giới sao, ý chí hạ xuống? Còn con phi mãng kia nữa, cũng thuộc về thượng giới.
Chuyện gì thế này trời, sau khi thiên địa bị cắt đứt thì người thượng giới làm sao mà hạ xuống được chứ? Thần sắc của nó trở nên nghiem túc, trong lòng không thể nào bình tĩnh được nữa.
"Thiên tư của ngươi như thế, dù là ở thượng giới cũng coi là kỳ tài, có thể quyết đấu với thiên kiêu một phương, cùng tồn tại với Chí tôn tuổi trẻ. Đáng tiếc mà, ngươi sẽ bị ta giết, sẽ không thể nào sống nổi." Vị tượng thần mạ vàng này chắp hai tay sau lưng chẳng hề cứng nhắt gì cả, thay vào đó là rất sinh động, có thể dễ dàng nói chuyện.
"Ta rất muốn biết, ngươi thật sự tới từ thượng giới sao, làm sao mà hạ xuống đây được?" Thạch Hạo nhìn về phía trước.
Tượng thần mạ vàng nở nụ cười, vô cùng thần thánh, thân thể tỏa ra hào quang, xung quanh bay lượn đầy cánh hoa, lại có phong thái của một vị thần phật đang nở nụ cười tươi, khí chất siêu trần.
Việc này chẳng hề giống với tượng đất gì cả, vô cùng sinh động siêu nhiên, hắn mở miệng nói: "Quả thật ta tới từ thượng giới."
Thạch Hạo giật mình, việc này có gì đó không đúng lắm.
"Người muốn giết ngươi thật sự rất lợi hại. Giáo chủ nếu nộ, trời cũng phải khóc, đất cũng phải nát, nếu muốn hạ giới thì chắc chắn sẽ có biện pháp, tuy nhiên sự đánh đổi cũng khó mà tưởng tượng nổi." Tượng thần nói.
"Chung quy lại, ngươi hạ giới như thế nào?" Thạch Hạo hỏi.
"Chủ Minh thổ, bá chủ của Ma Quỳ viên, còn có chủ nhân của Thiên quốc ta, ba giáo cùng nhau xuất thủ để mở ra một khe hở hư không, rồi đưa ta xuống đây." Tượng thần cứ thế nói, chẳng hề che giấu gì.
"Còn có thể hạ giới như vậy nữa à?" Thạch Hạo ngẩn ra, đây chẳng phải nguy cơ bốn bề hay sao.
"Cái giá để đánh đổi rất là lớn, ngươi khó mà tưởng tượng nổi Minh chủ đã tổn thất mấy đại linh thân đâu, tiêu hao rất nhiều thiên tài địa bảo, mà mấy người đi trước ta cũng đều đã bị tiêu diệt trong hư không, chỉ mỗi ta là người duy nhất thành công."
Thạch Hạo hít vào hơi lạnh, đánh đổi cái giá lớn như thế để hạ giới, chỉ vì để đối phó với mình?
"Ngươi mượn cái tòa tháp kia xới tung Bất Lão sơn, g**t ch*t một hậu nhân mà Minh chủ yêu quý nhất, còn làm nhục cường giả đã nhen nhóm Thần hỏa của Ma Quỳ viên, chém giết quá nhiều Tôn giả của Bổ Thiên giáo, Tây Phương giáo..." Tượng thần từ từ nói rõ cho nó nghe, mỗi một chuyện đều làm kinh động tới đạo thống của thượng giới.
Mấu chốt nhất chính là, nó còn có quan hệ cực kỳ thân thiết với sinh linh Bất diệt!
"Muốn diệt ngươi nhất chính là Minh tộc cùng Ma Quỳ viên, lần này là do bọn họ nhờ Thiên quốc ra tay." Tượng thần nói.
"Ta có thù oán gì với Thiên quốc?" Thạch Hạo hỏi ngược.
"Thiên quốc được sinh ra theo thời thế, nguyện làm người giải ưu sầu, có thể chém giết cường giả các tộc, độ hóa linh hồn của bọn họ tiến vào Thiên quốc." Tượng thần với dáng vẻ nghiêm trang nói.