"Bê hạ, ngươi quá tự phụ đó, thiên hạ to lớn như thế thì ngươi làm sao mà trấn áp được?" Hỗn Thiên hầu cười nói mang theo điệu bộ châm chọc, trên mặt càng hiện vẻ lạnh lùng hơn.
Hắn có thể trạng to lớn, ngồi ngay ngắn trên bảo y hắc kim, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng như mũi kiếm, thân thể tản ra một luồng tinh lực khổng lồ cứ như là một con hung thú đang ngủ đông vậy.
Thạch Hạo bình tĩnh, ánh mắt thâm thúy, nói: "Ta trấn áp chính là địch thủ bốn phương, mà không phải là ức h**p thiên hạ. Ngươi cũng chỉ là một Hỗn Thiên hầu cũng dám nghĩ lới việc luận thiên hạ, nhưng mà biên giới phía Tây này cũng chỉ một mình ngươi, gà đất chó cảnh, giết ngươi như cắt cỏ mà thôi."
"Lớn mật, tiểu Thạch, ngươi dám đoạt vị, tính tình bạo ngược, thiên hạ không ai đồng ý cả. Nơi đây không phải là Thạch đô mà là phủ Hỗn Thiên hầu, dám la ó trước mặt Hầu gia à!" Lão nô bộc kia lại quát lớn.
"Chỉ là một tên nô tài, đứng sang một bên đi, đây không phải là nơi mà ngươi có thể xía vào." Thạch Hạo lạnh lùng mở miệng.
Lão bộc đó sắc mặt âm trầm, hắc khí chảy dài trên mặt, ánh mắt lộ ra chùm sáng kỳ lạ há miệng phun một cái, một chùm tia chớp màu đen b*n r*, đi kèm là âm thành quỷ khóc thần gào, còn có cả vô số hồn ảnh.
"Dùng sinh hồn để luyện thành tia chớp?" Con mắt của Thạch Hạo lạnh lẽo, tay áo vung lên, ầm một cái, một mảnh kim quang cuồn cuộn như trường giang đại hải nặng cả vạn tấn được nâng lên.
Tia chớp màu đen lập tức tiêu tán, lão già hét thảm một tiếng, nửa người nát bấy do bị kim quang quét trúng bay ngược ra sau, nện thẳng lên trên một cây cột bự, cả tòa đại điện suýt chút nữa thì sụp đổ. Hắn r*n r* không thôi, chật vật bò dậy từ mật đất, vẻ mặt đầy oán hận nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
"Bệ hạ quả nhiên phi phàm, một vương giả đầy mạnh mẽ ở trước mặt người lại nhỏ yếu như thế." Hỗn Thiên hầu mở miệng.
Thạch Hạo nhìn Hỗn Thiên hầu, nói: "Các ngươi dùng sinh hồn để tu hành?"
"Cũng không phải do chúng ta giết, hắn hòa tan hồn niệm vào trong tia chớp, chỉ là lợi dụng có lợi một chút mà thôi, bệ hạ hà tất phải nổi giận." Hỗn Thiên hầu hời hợt, bình thản nói.
"Hỗn Thiên hầu, ngươi khiến rất nhiều người thất vọng." Thạch Hạo nói.
"Rất nhiều người cũng làm cho ta thất vọng." Hỗn Thiên hầu than thở, trong lòng sinh ra ý nghĩ, bổ sung: "Có một số việc làm cần phải làm, không có gì để hối hận cả."
Ánh mắt của hắn lóe lên, bên trong có màu máu lộ ra vẻ sắc bén, yêu tà cực kỳ, nói: "Bệ hạ, ngươi là một người thông minh, nếu ta dám dẫn dụ ngươi tới đây thì chắc chắn không thể để ngươi sống sót được, muốn chết trong vinh quang thì hãy tự mình xử lý đi. Nhưng mà, kính xin bệ hạ hãy lưu lại khối cốt trong cơ thể của ngươi."
"Lúc trước, quả thật không nhìn thấu ngươi, lòng muôn dạ thú tàn nhẫn tới như vậy, chỉ vì ý niệm của bản thân mà bắt ngàn vạn sinh linh chôn cùng." Thạch Hạo nổi giận nói.
"Bệ nhạ, xin hãy an tâm lên đường, dưới sự thống trị của ta thì Thạch quốc sẽ trở thành Thần quốc, xưng tôn tám vực, thiên hạ sơn hà đều ở trong lòng bàn tay của bộ tộc chúng ta!" Hỗn Thiên hầu lạnh lùng nói.