Đại hung Hạo Thiên xông vào Linh giới tạo nên chấn động không hề nhỏ!
Lúc này, có vô số người vọt tới trước cửa Hoàng kim, trong đó có một vài người dược thần hỏa bao quanh, hừng hực bốc cháy, tuyệt đối không phải là một vị Thần bình thường.
Ngoài ra, còn có Chí tôn tuổi trẻ chân chính khi nghe tin thì cấp tốc chạy tới, bởi vì bọn họ nghe được chiến tích của đại hung Hạo Thiên nên tất cả đều muốn tới để trấn áp.
Đáng tiếc, chung quy lại vẫn chậm một bước, Thạch Hạo đã rời đi.
"Giết xuống dưới luôn!" Có người đề nghị.
Một cây Thanh liên ngang trời mang theo một cô gái giáng lâm bên trên đàn Đồng Tước, là người đầu tiên hành động khiến cho rất nhiều người kinh ngạc, không ngờ là Thanh Tiên, nàng đã vì huynh trưởng mà ra mặt, cứ thế bước lên con đường dẫn xuống hạ giới.
Con đường này khó mà phi hành được, chỉ có thể bước từng bước mà thôi.
Tiếp theo, sinh linh nhen nhóm Thần hỏa cũng tiến tới, hóa thành thần quang men theo con đường đi xuống.
Sau đó, mọi người kinh ngạc thốt lên.
"Chân Cổ của Linh tộc đã tới, tay cầm chiến mâu do máu ngưng tụ mà thành, có thể đâm thủng tất cả mọi thứ cản trở phía trước!"
Trên đàn Đồng Tước, một bóng người màu vàng lóe lên rồi biến mất, hắn cũng xông xuống bên dưới.
"Chân thân của Đằng Nhất cũng đã tới, trời ạ, quả nhiên đã kết nhân quả thật lớn, hắn muốn chiến một trận thật sự với đại hung kia rồi!"
...
Ngày hôm đó, Linh giới chấn động, Thiên Tiên châu sôi trào, một vài cường giả cùng với đại nhân vật dồn dập xuất hiện và chạy tới đàn Đồng Tước, sau đó men theo con đường cổ xưa đi xuống hạ giới.
Thạch Hạo tay áo phấp phới, thong dong men theo con đường từ trên trời đi xuống, lúc đi xuống nhanh hơn đi lên rất nhiều, mà trên ngọn núi đá đen đối diện, mọi người của Hư Thần giới sớm đã lui lại hết.
Hôm nay được xem chiến, mọi người chấn động không thôi, trên không trung không ngờ còn có chiến trường như thế, chiến đấu diễn ra, thật sự không uổng công theo dõi.
Rất nhiều người đã đoán được, đó chính là thượng giới!
Thạch Hạo dọc theo đường cũ cuối cùng cũng trở lại, đi vào cửa đồng thau rồi đi tới chỗ của mình.
"Nhanh đóng lại!" Điểu gia ấn tay một cái, cánh cửa như núi cao kia ầm ầm đóng lại, khí hỗn độn phủ kín nơi đây.
Thạch Hạo kinh ngạc, quay đầu nhìn lại.
"Có người đuổi tới, tuyệt đố là 'bự con' nếu như vọt vào Hư Thần giới này, hậu quả khó mà lường được." Tinh Bích đại gia nói.
"Có thể suy xét mở ra chiến trường lao tù." Điểu gia nói.
"Quên đi, hạ giới suy yếu đã lâu, không thể nào chống lại những người kia được." Tinh Bích đại gia lắc đầu.
Thạch Hạo lộ vẻ kỳ quái, chẳng lẽ lớp mơ hồ trong lòng của hai người này đã được chọc thủng? Nó không nhịn được hỏi: "Hai người các ông, lẽ nào là hai Cổ thần đã xây dựng nên Hư Thần giới?"
"Không nhớ ra được." Điểu gia lắc đầu, sau đó lộ vẻ mặt kỳ lạ, nói: "Ta cảm thấy, chân thân của mình ở thượng giới."
"Cái gì?!" Thạch Hạo sợ hết hồn, hai người này có lai lịch gì chứ, chân thân ở hạ giới, hoàn toàn khác với suy đoán của nó, việc này khiến nó mơ hồ.
Căn cứ theo những gì trước kia nghe được, tổ phụ của đám người kia cũng từng thấy hai người này ở Sơ Thủy địa.
Hơn nữa, rất có thể, hai người sống ở Hư Thần giới còn xa xăm hơn, nhưng không có ai chú ý mà thôi.
Nếu như tính như vậy, ý chí tinh thần của bọn họ tối thiểu đã rời thượng giới hơn trăm năm, thậm chí còn lâu và xưa hơn nữa!
"Các ông chắc chắn?" Thạch Hạo lộ vẻ nghi ngờ, nếu nói như thế thì cơ thể của bọn họ hơn nữa đã chết héo, trù phi thân thể bất hủ bất diệt.
"Haiz, không nhớ nổi." Tinh Bích đại gia lắc đầu, chân thân ở thượng giới, không biết hai bên đã tách ra bao nhiêu năm, tâm linh cũng không biết vì sao lại bị che khuất.