"Đây là Linh giới?" Thạch Hạo đứng bên bên trong cửa Hoàng kim, bước lên trên lĩnh vực có quan hệ với thượng giới, đảo mắt nhìn quanh, xung quanh quả nhiên là thần thổ.
Phía trước, một ngọn núi đá đen thui cao chọc trời, bên trên là các khe mọc đầy bảo dược. Có hang ổ của hung cầm cực lớn được xây dựng trên đỉnh núi trọc lốc ấy, sát khí hung ác ẩn hiện.
Mà bên khác, núi cao sừng sững, cứ như là một cọn thụy thú khổng lồ đang ngủ đông, ẩn chứa linh vận. Nơi đó cây cối xanh um tùm, một cây đằng cắm rễ cứ như là một con rồng đang uốn lượn trên ngọn núi, còn có thác nước bạc trắng cao mấy ngàn trượng không ngừng đổ ầm ầm xuống dưới khiến cho bọt nước trắng xóa văng tung tóe.
Phương xa, trên mặt đất có cổ mộc che trời, có cự thú từ tiền sử tới lui, có chim thần uy mãnh giương cánh vút ngang trời cao.
Trong lòng Thạch Hạo kinh ngạc, nó có thể suy đoán được sự chân thật của thượng giới, nhất định là kinh khủng hơn, sinh cơ càng giàu có hơn, tràn đầy tiên vận, thích hợp tu hành.
Một đám người đứng ở đằng xa có vẻ e ngại cùng với kinh ngạc, bọn họ muốn biết hắn sẽ làm gì tiếp theo nên thấp giọng bàn tán.
"Mấy vạn năm qua đi, một đại hung lần nữa xuất hiện và tiến vào Linh giới ta, muốn khuấy lên mưa gió cỡ nào đây?"
"Cao thủ thượng giới chúng ta nhiều biết bao nhiêu, sơ đại quật khởi, thiên kiêu cùng tồn tại, một khi họ nhận được tin tức thì hắn nhất định sẽ bị thu phục mà thôi, sẽ trở thành thần thú hộ sơn cho Thánh địa nào đó, dù là thân thể ngoài đời thật của hắn cũng bị kéo tới."
Linh giác của Thạch Hạo nhạy cảm biết bao, khi nghe thấy được những lời xì xào bàn tán này thì đột nhiên trợn mắt, một chùm sáng phá không tới, đám người đang bàn tán kia lập tức kinh hãi rồi xụi lơ trên mặt đất.
Đây chính là sự khuất phục của linh hồn, dùng thần thức để trấn áp!
"Thật là đáng sợ, đại hung tới rồi, đừng nói là càn quét cả một châu chớ? Hắn muốn ăn bao nhiêu sinh linh đây." Một cô bé bị dọa cho khóc ào lên.
Thạch Hạo không biết nên khóc hay nên cười, mình rõ ràng không có chủ động chém giết sinh linh, chỉ là ôn hòa từ từ đi tới nhưng tại sao lại thành hung ác như vậy?
"Răng trắng như tuyết, trắng đều lấp lánh, đáng sợ thiệt, hắn sẽ không nhào tới đây chớ, ngay cả Đằng Nhất của tộc Hỏa Kim cũng không thể trấn áp được hắn, chúng ta hay là nhanh chóng rời khỏi Linh giới, trở về hiện thực thôi." Hai cô bé ôm nhau khóc rống lên, sau đó là chạy trốn.
Hồi sau, một đám cường giả nhanh chóng giải tán, tựa hồ ai cũng bị dọa sợ hãi cả.
"Đừng đi mà, ở lại một chút đi, ta không ăn các ngươi đâu." Thạch Hạo hô lớn ở phía sau, tận lực khuyên bảo, vô cùng 'thân thiện'.
"Ăn thịt người rồi, chạy mau!" Ngay cả những thanh niên cường giả cũng chạy trối chết, dưới cái nhìn của bọn họ, 'nụ cười' của Thạch Hạo tựa như là nước mắt của cá sấu vậy.
Thạch Hạo đi theo sau, tốc độ của nó nhanh biết cỡ nào chớ, chút xíu thì đã đuổi kịp đám người kia, thân thiết vỗ vỗ bã vai một đại hán tay cầm Lang nha đại bổng, nói: "Huynh đệ chậm đã, có chuyện muốn hỏi người chút xíu."
"A... Yêu nghiệt!" Đại hán râu quai nón vung Lang Nha đại bổng lên, kết quả là bị Thạch Hạo dùng ngón tay vàng óng đánh nát binh khí.