*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hỏa Tước múa trời cao, thần hỏa Nam Ly bầu bạn bên dưới, từ từ đáp xuống, mạnh mẽ kinh người. Thạch Hạo giơ tay, âm khí cuồn cuộn, chỉ về phía đầu lâu của Hỏa Tước, hai bên phù văn tỏa ra, hàng trăm hàng ngàn sợi, rọi sáng nhân gian.
Kim Ô kêu to, bản thân như Thiên Đế, cánh hoàng kim như thiên đao chém mạnh xuống, ba chân càng sắc bén hơn vồ thẳng về thiên linh cái của Thạch Hạo, tàn nhẫn vô tình, đi kèm là tinh hỏa thái dương.
Tay trái của Thạch Hạo chấn động, lòng bàn tay lấp lánh phù văn màu vàng đập vỡ nát hỏa tinh thái dương, đồng thời đánh về phía không trung, Bằng chưởng giang rộng va chạm với cánh Kim Ô vang lên những tiếng leng keng.
Chân Hoàng giáng lâm, mang theo áo nghĩa sinh tử, niết bàn mà tới, vồ giết về Thạch Hạo, hai cánh giương ra, loạn thiên động địa. Thạch Hạo há miệng hét lớn một tiếng, tinh khí dâng lên, hai khí Âm Dương cùng nổi tiêu diệt Chân Hoàng.
...
Nơi đây sôi trào, hàng loạt thiên hỏa giáng lâm.
Thiên hỏa giáng thế, chim thần tấn công, vẻ ác liệt tới mức nào chứ, ai có thể so tài? Ngày xưa tộc Hỏa Kim được xưng là một trong Thập đại chủng tộc, tập hợp rất nhiều áo nghĩa của các tộc rồi khai sáng ra thần thông trấn giáo này, mạnh mẽ không gì sánh được.
Đương nhiên, bọn họ cũng chỉ là đạt được một bộ phận áo nghĩa của các tộc mà thôi, nếu không môn bảo thuật này đã có thể nghịch thiên trở thành số một trên thế gian này rồi!
Dù như thế, bảo bình vừa ra thì có thể quét đương đại, chỉ có vài môn bảo thuật mới có thể chống đỡ được, nó dựa trên đủ loại trào lưu học thuật để hình thành và mở ra lối riêng của mình, đoạt tạo hóa nhân gian.
Cũng chính như Thạch Hạo, đạt được bảo thuật Côn Bằng hoàn chỉnh không hề thiếu sót, đây là truyền thừa của đại hung cổ xưa, Côn Bằng là một trong những hung cầm mạnh nhất trong thiên địa thì mới có thể đối kháng lại kỳ thuật như thế kia.
Thời khắc này, chém giết kịch liệt xuất hiện, chim thần giữa hai bên hí dài, bảo quang vô số, nhằm tẳng về bốn phương tám hướng, đây mới thật sự là quyết đấu đỉnh cao.
Từ sau khi chiến một trận với Trùng Đồng giả thì Thạch Hạo rất ít khi sử dụng loại bảo thuật này, nó dùng hết khả năng, ra sức chém giết, nó bay lên trời cao, tay nắm ấn Côn Bằng chém về Đằng Nhất trong vầng thái dương kia.
Vù!
Sau một khắc, thái dương chấn động, không ngừng nổ vang, Đằng Nhất ngồi xếp bằng bên trong phút chốc chấn động, toàn thân ngập tràn ánh lửa.
Nó không hề nghĩ tới Thạch Hạo lại mạnh mẽ như thế, lại càng áp bức giết tới bên cạnh mình, nguyên vốn rằng hắn muốn bắt tên đại hung này tới thủ sơn môn, bây giờ xem ra độ khó rất là lớn.
Ầm một tiếng, hai tay hắn kết ra bảo bình càng lớn hơn, đỏ tươi bóng loáng, ánh lửa phun ra càng kinh khủng hơn trước.
"Ồ..." Thạch Hạo giết tới gần thế nhưng cảm thấy có gì đó là lạ, Chu Tước, Kim Ô, Chân Hoàng... đều không có trọn vẹn, cũng có nghĩa là áo nghĩa các tộc có khuyết, không hoàn chỉnh, lúc này đã hiển lộ ra ngoài.
Đây là bí mật không nên lộ ra mới đúng, Đằng Nhất hà tất lại khai triển tàn thuật của các tộc chứ, để kẻ địch ngắm cho vui à?
Sau một khắc, nó hiểu ngay, Hỏa Tước, Kim Ô, Chân Hoàng... đều đang va chạm với nhau, ánh lửa ấy lập tức nhấn chìm thiên địa miễn cưỡng đánh bay Thạch Hạo lui lại.
Quá hung hiểm, quá điên cuồng, mấy con chim thần đồng quy vu tận, sức mạnh tỏa ra chấn cho khóe miệng Thạch Hạo ứa máu, nhận phải thương thế.
Cùng lúc đó, mấy con chim thần vừa chết đi kia lập tức thay đổi màu sắc của ánh lửa, đầu tiên là đen ngòm, sau đó tím sẫm, cuối cùng là y như máu, biến hóa yêu tà khiếp người.
Không có chim thần, chỉ còn lại hỏa diễm thuần túy nhất, cứ như máu đang chảy xuôi nhằm về phía Thạch Hạo, khí thế ấy khiến cho nó khiếp sợ.
"Nghiệp hỏa!"
Có người hét lớn, sắc mặt trắng bệch, vô cùng khiếp sợ.
Lòng người đều có ác niệm, nghiệp hỏa có thể đốt cháy các loại lỗi lầm trên thế gian, tịnh hóa toàn bộ lệ khí, biến mọi tội ác về trong hư vô.