Đàn Đồng Tước không rừng run rẩy.
Gió to trong hư không thổi vù vù cứ như là một bức tranh bị rách nát không ngừng run lên, lúc nào cũng có thể giải thể, đây là một đại thế vô địch, thế gian này tựa như không có bất cứ thứ nào có thể cản được người này!
Hai hàng lông mày của Thạch Hạo dựng thẳng, tên vừa tới này quá tự phụ và ngang ngược, chỉ ngồi yên khoanh chân và ép xuống, hồn nhiên không để nó vào trong mắt?
Xoẹt!
Thạch Hạo một tay chỉ trời, kiếm khí huy hoàng vọt thẳng lên, đó chính là kiếm ý đã vượt qua mọi sự lý gải của sinh linh bình thường, to lớn và cuồn cuộn, như là núi lớn mênh mông cắt ngang cổ kim.
Trong hư không, tên kia vẫn nhắm chặt mắt, tư thế vẫn như cũ.
Tên này kiêu ngạo cỡ nào? Một vầng mặt trời màu vàng vắt ngang trời, một chàng trai ngồi xếp bằng ở bên trong, cứ thế mà hạ xuống dưới, sừng sững và thần thánh trấn áp Thạch Hạo!
Mặt trời lấp lánh, ầm ầm nổ vang, phù văn màu vàng buông xuống, khí thế bất hủ phóng thích, từng luồng khí thế này cứ như là thác nước thần buông xuống từ không trung vậy.
Lúc này, kiếm khí va chạm với thác nước thần, nơi đây bị kiếm ý cùng với mặt trời màu vàng bao phủ, lấp lánh và hừng hực khiến người khác không cách nào nhìn thẳng được.
Tất cả mọi người đều nhắm chặt hai mắt, khóe mắt của một vài cường giả còn chảy máu tươi, ánh sáng chói lọi như vậy đã thương tổn tới bọn họ, công kích đầy mạnh mẽ và ác liệt này khiến linh hồn người khác run rẩy.
Ầm!
Thiên địa cộng hưởng, không ngừng nổ vang.
Kiếm khí như cầu vồng, đâm thủng trời cao.
Mà vầng thái dương thần thánh kia, ánh kim quang lấp lánh cứ như là ngoài khơi bay vào, trấn phá bầu trời.
Cuộc tỷ thí này vô cùng kịch liệt và thô bạo, mạnh mẽ tới mức người thường không cách nào mở mắt quan chiến được, chiến ý của hai cường giả vọt lên cứ như là ngọn núi lớn cao cao không thể với tới, thần uy như ngục.
Ầm!
Lại là tiếng nổ lớn, ánh sáng rực rỡ tản ra, cảnh vật trong thiên địa từ từ hiện ra, tất cả mọi người cũng đã có thể mở mắt được rồi.
Thạch Hạo đứng ở trên đài đồng thau, tay áo tung bay, tĩnh như xử nữ*.
(*)Gái còn tờ-rinh, hay còn gọi là gái tơ.
Mà trên không trung, mặt trời sáng chói, thần thánh không thể xâm phạm, dáng vẻ của chàng trai ấy trang nghiêm, vẫn ngồi xếp bằng bên trong, tóc tím rối tung, mắt vẫn nhắm, như Phật Đà giáng thế vậy.
Đòn đánh này không thể nhìn ra ai thắng ai bại, hai người vẫn duy trì tư thế vốn có, vẫn đứng đối lập nhau.
"Hắn... là ai?" Đây là nghi vấn của rất nhiều người, cảm thấy vô cùng khiếp sợ, người tới cao cao tại thượng, ánh sáng thần thánh chiếu khắp nơi, tựa như là một Thần vương vô thượng hạ giới vậy.
Loại phong thái này, đương đại hiếm thấy, tuyệt đối là một vị Chí Tôn trẻ tuổi, trong cơ thể sinh cơ cuồn cuộn, bao hàm pháp lực vô thượng.
"Ta biết rồi, hắn đến từ tộc Hỏa Kim, là một cây... thần đăng!" Có người run giọng nói, đã nhận ra được thân phận của người tới.
Tộc Hỏa Kim, ăn hỏa nuốt kim, lấy các loại hỏa diễm và kim loại làm thức ăn, là một chủng tộc vô cùng đặc biệt, tộc này có hình thể bất định, có thần đằng, có đại thụ, còn có cả hình người và hình thú.