Thượng giới, học viện Thiên Tiên.
Ven hồ, Phượng Vũ nhíu mũi, dùng sức dẫm mạnh một con hung quy ở dưới chân, vẻ mặt vô cùng khó chịu, nàng sớm đã nghe sự hung ác của Hạo Thiên cho nên đứng ngồi không yên.
"Trận chiến giữa ta và hắn chắc là không có ai nhìn thấy, tiên kiếm của ta rơi ở nơi đó, không biết tên này có nói năng tinh linh gì không?" Nàng lẩm bẩm.
Nếu như việc tên đại hung Hạo Thiên véo má nhéo mũi bị truyền ra ngoài để khoe mẽ bản thân, lúc đó nàng không tức chết mới là lại, bảo đảm không thể nào sống được.
"Không thể nhẫn nhịn được, không thể tha thứ dược!"
Nàng muốn phục dụng một viên thánh dược để khôi phục lại nguyên khí, sau đó là giết về đàn Đồng Tước, bởi vì nàng không phục do bị bại trận, thần thuật thiên phú của nàng còn chưa kịp thi triển thì đã bị đánh lén rồi.
Đàn Đồng Tước, một người đứng nơi đó, trên đàn thì đầy sinh linh với những chủng tộc khác nhau, trong một canh giờ vừa rồi thì có một đám lớn xông tới và bị trấn áp ngay.
Tuy rằng Thạch Hạo không phải là tới một người thì giết một người, thế nhưng ngoài hung danh ra, phàm là cường giả tự binh giải bản thân mình thì đều đổ mọi tội lỗi lên đầu nó, hai chữ Hạo Thiên nghiễm nhiên đã trở thành hung danh.
"Ồ, người của tộc Ngân Bạch cũng tới rồi." Có người nói nhỏ.
Bộ tộc này rất đặc biệt, nửa kim loại nửa huyết nhục, quanh thân thì trắng bóng, vô cùng mạnh mẽ, trên cơ thể có một tầng ánh sáng bạc đầy lạnh lẽo.
Nghe đâu, tổ tiên của bọn họ chính là một tinh linh được thai nghén từ bên trong hầm quặng Bạch Ngân cổ xưa, rồi sau đó kết hợp với một vị Chí Tôn Nhân tộc, cho nên mới hình thành nên bộ tộc của họ, mạnh mẽ tuyệt đối.
Người của tộc này không nhiều thế nhưng địa vị lại rất cao, người thường chẳng ai dám di trêu chọc cả.
"Hậu nhân tội huyết kia, tuy hung danh của ngươi sớm đã lan truyền thế nhưng việc trừ khử ngươi chúng ta sẽ không thoái thác, không cho phép ngươi làm càn làm loạn." Một cường giả Bạch Ngân đi tới, chân bước trên tảng đá nơi đường thì vang lên những tiếng leng keng.
"Tuy rằng hễ mở miệng là nói ta hung ta ác, nhưng ngươi không thấy ngươi cũng như thế hả? Nực cười! Đừng có tự cao tự đại như vậy được không hả, chẳng phải là muốn đạt 'Hung thuật' của ta sao?" Thạch Hạo mỉa mai.
Nó đã nghe được lời giới thiệu từ tù binh ở phía sau, biết được bộ tộc này không dễ chọc vào, thế nhưng cũng chẳng hề để ý làm gì, bởi vì Liễu Thần từng chém qua một con Hắc kim Tước, cũng là một tinh linh trời sinh, mà những người này cũng chỉ là hậu đại của tinh linh Bạch Ngân mà thôi.
"Ầm ầm" vang lên, cường giả Bạch Ngân kia vọt tới, phía sau có mấy người đang xếp bằng trên mặt đất, miệng tụng chân kinh, không có hành động gì.
"Không ổn!" Thạch Hạo rùng mình, hư không nơi đây chợt đông lại, nó khó có thể nhúc nhích được.
Mà mấy người ở phía sau đang hợp lực lấy ra một pháp khí, miệng thì tụng kinh văn bắt đầu khống chế, thứ đó cứ như là một mặt trời màu bạc niêm phong nơi đây lại.
Nhưng mà tên cường giả đang lao tới kia lại không hề bị ảnh hưởng mảy may, thoáng cái đã tới gần, một quyền đánh về đầu của nó, tàn nhẫn và quyết đoán, phù văn bạc tỏa ra.
Phương xa, mấy người khác bật thốt lên, pháp khí đang phát sáng trong hư không ấy chính là 'Đóa hoa Bạch ngân", chính là bí bảo của tộc này, nghe nói chính do lão tổ lấy ngân tinh của bản thân để luyện hóa.