Trên đàn Đồng Tước, mỗi cú nhảy là trăm ngàn trượng, nó nhanh chóng vọt tới, muốn lưu đám người này lại.
Có người lấy ra pháp khí, một cái Thiên La Tán* bay lên, không ngừng xoay tròn, từng luồng ánh đen buông xuống quét về phía Thạch Hạo, vật này như có thể tiêu diệt hồn của người khác vậy.
(*): Tán = Ô, dù.
Thạch Hạo giơ tay, nơi đầu ngón tay bay ra một tiểu kiếm óng ánh bằng ngón tay, lấp tức hóa thành một vệt sáng, kiếm khí tỏa ra kinh người, xoẹt một tiếng, cắt đứt đôi Thiên La Tán kia.
"Lợi hại thật, không hổ là hậu đại của đại hung!" Có người kinh ngạc thốt lên, pháp khí Thiên La Tán tuy không phải là vật phàm thế nhưng chỉ một chiêu liền bị chém đứt, tất cả mọi người đều biến sắc.
Trên thực tế, lúc vừa mới phát hiện ra Thạch Hạo thì đã có người xoay người chạy trốn rồi, bởi vì bọn họ từng thấy Phượng Vũ hóa thành màn ánh sáng rời đi, cho nên linh cảm tới tên 'Hung' này rất nguy hiểm.
Xèo!
Nhưng mà, thanh tiểu kiếm này quá nhanh, vô cùng sáng bóng, cứ như một dải cầu vòng chém nát hư không tiến tới, cắt đứt con đường phía trước, ánh kiếm dâng lên.
"Thanh kiếm này nhìn quen quá, hình như là... kiếm của Phượng Vũ!" Có người thầm nói, vẻ mặt càng lúc càng khó coi, cảm thấy quá bất cẩn, không ngờ trên đàn Đồng Tước lại có đại hung bò lên.
"Chư vị, nếu đã tới thì hà tất rời đi nhanh vậy, tới đây ta nhờ một vài chuyện, chúng ta tâm tình cổ kim, đàm pháp luận đạo, chẳng phải sẽ rất vui vẻ hay sao." Thạch Hạo đi tới.
Sương mù bốc lên, kèm theo là lôi điện, trong nháy mắt đã nhấn chìm cả Thạch Hạo, có người ra tay, vận dụng bảo thuật Toan Nghê!
Toan Nghê, có thể diễn lôi điện, cũng có thể giáng sương mù, năm xưa lúc Thạch Hạo chưa ra khỏi Đại hoang thì dùng yếu chống mạnh, vận dụng sương mù này để chém giết tế linh Xuyên Sơn Giáp cung phụng của đạo phỉ.
Sau đó, nó từ từ mạnh mẽ lên nên ít dùng tới chiêu giáng sương mù này. Hôn nay lại có người dùng thuật này với nó, muốn dựa vào đây để ngăn cả hòng bỏ chạy, như múa rìu qua mắt thợ vậy.
"Chỉ là do di chủng truyền pháp chứ cũng chẳng phải là thần thông của Toan Nghê thuần huyết gì, làm sao ngăn được ta." Thạch Hạo cười nói.
Chỉ trong nháy mắt, sương lớn càng dày hơn, là do nó há miệng phun ra, sương mù mênh mông bao phủ về phía trước, tiếng kinh ngạc vang lên.
Đặc biệt, người thi triển thuật Toan Nghê hồi này thì càng sợ hãi hơn, đối phương cũng tinh thông phương pháp này, hơn nữa còn lợi hại hơn cả hắn, không ngờ lại nhốt ngược lại mình.
Tới cảnh giới như Thạch Hạo, khi phun ra hay nuốt vào sương mù, không chỉ có thể ngăn trở tầm mắt người khác mà còn làm ảnh hưởng tới tâm thần của người ta, khiến tâm linh trở nên mơ hồ, không phân biệt được phương hướng, đây mới là chân lý của thuật này.
"Ầm!"
Có người gặp phải công kích, cả người bay ngược về sau rớt xuống tế đàn đồng thau cổ xưa kia.
Ầm!
Đại hỏa ngập trời, có một cường giả triển khai Nam Ly thần hỏa, bốn phía sáng rực, cả người cứ như là người lửa khổng lồ, hắn muốn xua tan sương mù, tìm một con đường thoát.
Thạch Hạo vẫy tay, sức mạnh Thái Âm xuất hiện, một con Côn Ngư màu đen dài một tấc bơi lội phá tan Nam ly thần hỏa, đồng thời vẫy đuôi quất bay người này về đàn Đồng Tước.