"Ngươi... là từ dưới đó đi lên?" Ánh mắt của cô gái lấp lánh tia điện, một thân y phục màu vàng bay lượn, cả người đều đang phát sáng.
Ánh mắt Thạch Hạo cũng lóe lên nhìn về tế đàn đối diện, nơi ấy cũng có một con đường thế nhưng là hướng lên trên, nó loáng thoáng thấy một thế giới hùng vĩ, tiên vụ mịt mở, cổ mộc che trời, núi cao vô tận, chim thần ngang trời, cự thú rít gào.
Sương trắng lượn lờ rồi tất cả đều biến mất, đó là hình chiếu.
"Đường này thông đi đâu vậy?" Thạch Hạo hỏi.
"Ngươi không biết?" Cô gái hơi bất ngờ rồi nở nụ cười, thì thào: "Ta tới đài Đồng Tức để kính viếng, để tưởng nhớ phong thái của tiền nhân, không nghĩ rằng lại gặp được ngươi, chắc cả vạn năm không có đại hung leo lên rồi, may mắn quá, bắt ngươi vậy."
"Ngươi thật sự là yêu quái, sống tới mấy vạn năm?" Thạch Hạo hỏi.
"Bản tiên làm gì già như thế?" Đôi mắt của nàng tỏa ra thần quang, trái lại chẳng hề tức giận, nói: "Nơi đây là đàn Đồng tước, tu vi bị áp chế, là chiến trường tốt nhất, có thể khiến cho cảnh giới của chúng ta bằng nhau để chiến một trận."
"Vậy thì ngươi khẳng định không phải là đối thủ của ta." Thạch Hạo chắp tay sau lưng hờ hững nói.
Cô áo cả người màu vàng liền nở nụ cười, vô cùng tươi, nói: "Hiện ra bản thể của ngươi đi, nếu là Cửu Đầu Sư hay là Chân Hống gì đó, hay là hung thú cấp Thiên gì nữa thì ta cũng sẽ thu ngươi làm tọa kỵ và sẽ nghĩ biện pháp đưa ngươi tới đây."
Ánh mắt của Thạch Hạo lộ vẻ kỳ lạ, đi xung quanh nàng, nói: "Dáng vẻ cũng ngọt nước đấy, thôi thì làm tọa kỵ cũng ổn, thế nhưng ngươi cũng không cần hóa ra bản thể làm gì, như vầy là ngon rồi."
Cô gái nghe vậy thì nhíu mày, cặp mắt to tròn xinh đẹp lóe ra tia chớp, khí tức cả người chợt mạnh hơn mấy lần.
Tóc dài bay lượn, thân thể thướt tha và quyến rũ áp sát về trước, trên mặt tuy được một tấm khăn che lại thế nhưng cũng có thể nhìn thoáng thấy bờ môi đỏ ướt át bên trong.
Nụ cười của cô gái này không giảm, trái lại càng tươi hơn, nói: "Muốn bắt ta làm tọa kỵ?"
"Uhm, chuẩn đó." Thạch Hạo gật đầu, nói; "Nhưng nếu ăn thì cũng ngon lắm."
Cô gái này xinh đẹp lộng lẫy buộc lấy mái tóc dài, nụ cười càng tươi hơn, mà khí tức trên người cũng mạnh mẽ hơn, khiến toàn bộ hư không cũng phải run rẩy.
"Vậy ngươi tới thử đi!" Nàng như như yêu ma vọt tới, nơi vừa đứng hiện ra một chuỗi tàn ảnh, nhanh tới khó tin.
Súc Địa Thành Thốn!
Loại thần thông như thế này, được xưng là thiên hạ cực tốc, rất ít pháp môn có thể so sánh, nàng cứ như là dải cầu vồng chớp mắt đã tới sát bên cạnh, ngón tay trắng noãn như búp măng vẫy về mặt Thạch Hạo.
Kim quang lóe lên, Thạch Hạo lướt sang ngang, chuỗi huyễn ảnh lưu lại phát ra ánh sáng màu vàng, đây là thân pháp Côn Bằng, nếu so sánh với Súc Địa Thành Thốn thì cứ như mũi nhọn đấu dao sắc vậy.
"Xoẹt!"
Cô gái này quá nhanh, thân quần áo màu vàng phấp phới, xoay tròn một cái, chiếc đùi thon gọn thẳng tắp đá về Thạch Hạo, quyết đoán và mạnh bạo.
Thạch Hạo liền nghiêng người né tránh chiếc đùi xinh đẹp trắng như tuyết này, ngón tay chập lại như đao, hào quang màu vàng lấp lánh nhanh chóng chém xuống, cắt về phía cẳng chân xinh đẹp ấy.