Vợ chồng Thạch Tử Lăng lòng như lửa đốt rời đi, sợ khi Tần Hạo được cấy khối Tiên cốt này vào trong cơ thể thì không chịu đựng nổi rồi chết đi, cho nên muốn trở lại để bảo vệ.
"Ba, mẹ, hai người đi nhanh đi, nếu con rời giới này thì sẽ tới gặp ba mẹ." Thạch Hạo nói.
Nó rõ tâm ý của ba mẹ mình, cho nên bảo họ mau chóng đi chăm nom Tần Hạo.
"Con ngoan, chúng ta sẽ tới thượng giới, sẽ không bị chia cách nữa, cả nhà sẽ đoàn viên.!" Thạch Tử Lăng nói.
Nhưng, hiện tại bọn họ không thể nào đăng thiên được với nó được, Thạch Hạo đã xới tung Bất Lão sơn gây nên sóng gió ngập trời, tộc nhân đều căm thù nó.
"Tới thượng giới, chúng ta sẽ rời khỏi Tần tộc và tìm con." Tần Di Ninh nói.
"Mẹ, không cần như thế." Thạch Hạo lắc đầu.
Sau đó, hai vợ chồng lên đường tới Huyền vực.
Trung ương thiên cung, Thạch Hạo trầm tư, nó có một vài việc muốn làm, đảm bảo lúc rời đi thì Thạch quốc sẽ càng ngày càng mạnh mẽ hơn.
"Ta muốn luyện đan." Thạch Hạo nói.
Thạch tộc lập quốc, mạnh mẽ tới hiện tại, nội tình trọng yếu nhất là có tới vài tấm đan phương cổ, đan phương này có thể tăng thực lực của người dùng, có thể giúp tu sĩ có thiên tư cao phá quan.
Nó rời đi rồi, Thạch quốc nhất định phải có sức chiến đấu tuyệt đỉnh thì mới có thể bảo vệ tất cả, nếu không náo loạn sẽ xảy ra ngay.
Bằng Cửu mở miệng, nói: "Bệ hạ, linh dược cũng không nhiều lắm."
Trước kia, Thạch quốc đại loạn, các Vương xông vào cấm địa trong hoàng cung, một vài hoàng tử và công chúa cũng chẳng hề thua kém, họ đã trộm hơn phân nửa trong bảo khố rời đi, may là vẫn còn nội khố. Còn linh dược viên thì không tránh thoát được, gần như bị hái đi sạch sành sanh.
"Không sao, những ngày gần đây không phải các chư hầu từng làm loạn đã thuần phục rồi ư, nói bọn họ dâng lên một vài linh dược." Thạch Hạo cười lạnh.
"Được, thuộc hạ sẽ đi đốc thúc." Bằng Cửu nói, hiện tại hắn có thực lực cực mạnh, trước khi đại kiếp nạn tới thì đã cảm ứng được dấu hiệu đột phá, và sáng nay cũng đã thành công đột phá lên Tôn giả.
Mấy ngày sau, hàng loạt linh dược cuồn cuộn được đưa tới, trong dược viên của hoàng cung Thạch quốc tràn ngập mùi thơm, bông hoa khoe sắc, lấp lánh hào quang chói rực.
Có thể nói, nơi đây vô cùng tráng lệ, một tầng quang vụ cứ như là khói mỏng lượn lờ, là sự phóng thích của tinh khí, là tinh hoa của dược thảo đang lưu chuyển.
"Thật là thơm nghe!" Thanh Phong xuất hiện, hắn đang ngồi xếp bằng luyện công ở nơi này.
Thạch Hạo đi lại trong dược viên, nhìn linh dược khắp nơi thì cảm thán, Đứng ở độ cao này, một khi tài nguyên được điều động quả nhiên không thể nào tưởng tượng nổi.
Ngày xưa, chỉ vì vài cây linh dược mà phải vượt núi băng đèo, tìm khắp nơi trong Bách Đoạn sơn, đại chiến qua rất nhiều người.
Hiện nay, khi đã trở thành Thạch Hoàng, chỉ cần ra lệnh một tiếng, mấy ngày sau liền có hàng loạt linh dược mà mình cần đưa tới, so sánh giữa hai bên, tương phản vô cùng.
Một dược đỉnh màu bạc được lấy ra trong bảo khố, bảo huy lưu động bên ngoài, vô cùng cổ xưa thế nhưng không hề hư hao, tựa như mới vừa rèn xong vậy.
Nhấc nắp đỉnh lên, vẫn chưa có luyện dược thế nhưng mùi dược liệu bên trong ập ra, tựa như một lò linh đan mới được luyện xong vậy.