Thạch Hạo cau mày, đi quanh tế đàn một vòng, trong lòng bất ổn, nơi đây quá kỳ lạ không giống bình thường.
Toàn bộ tế đàn màu đỏ thắm, bên trên có rất nhiều rãnh, bình thường đều cần hiến tế nên mùi máu vẫn thoang thoảng, vừa nhìn thì đã biết cần dùng một lượng lớn sinh mệnh để duy trì tế đàn này.
"Đối với đệ, như thế là đúng?" Thạch Hạo nói khẽ, với người đệ đệ này thì nó không thể nào nặng lời trách mắng được, bởi vì đối phương có khúc mắc với nó, chưa hề tan đi.
"Đây là con đường của ta, đạo của ta, ngươi không hiểu. Đi đi, nếu không sẽ bị người khác phát hiện." Tần Hạo bình tĩnh nói.
"Lẽ nào tế đàn này có thể nối liền với thượng giới?" Thạch Hạo hỏi, nhìn chằm chằm vào mắt của hắn.
"Phải!" Tần Hạo đáp.
Thạch Hạo nhíu mày, sau trận chiến Phong thần, thiên địa đã bị ngăn cách thì làm sao có thể liên hệ với nhau?
"Ngươi không cần lo lắng, đây cũng không phải là nhằm vào ngươi, cũng chỉ là hình chiếu của một khối cốt thôi, nó tẩm bổ huyết nhục và xương cốt cho ta, không có quan hệ gì tới ngươi cả, và cũng không thể dựa vào thứ này để hạ giới được." Tần Hạo lạnh lùng nói.
Thạch Hạo biết, bất luận nói gì đi nữa thì vị đệ đệ này sẽ không thay đổi quyết định, nó gật gật đâu sau đó lấy ra một quả Thiểm Điện sớm đã tịnh hóa hết tử khí, nói: "Cái này cho đệ, nếu đệ có học Lôi pháp thì sẽ có chỗ tốt vô cùng."
Ánh mắt của Tần Hạo lóe lên, chần chờ trong chốc lát rồi nói: "Được." Hắn nhận lấy.
Thạch Hạo nhắc nhở, khi hấp thu thì cần phải cẩn thận, không được làm bậy, nếu cần thì nó sẽ giúp luyện hóa hoàn toàn Thiểm Điện quả vào trong thân thể.
Tần Hạo lắc đầu từ chối, không đồng ý.
Thạch Hạo xoay người đi, nó hóa thành một con phi trùng men theo đường cũ yên lặng ra đi, chưa hề làm kinh động tới người của Bất Lão sơn, chủ yếu cũng vì sinh linh nhen nhóm Thần hỏa ở nơi này đã không còn.
Sau đó, Thạch Hạo trở lại Hoang vực, mượn tổ tế đàn trong hoàng cung để trở lại Thạch thôn.
Trận pháp mà Liễu Thần bố trí có một tế đàn cỡ lớn, có thể liên lạc với bên ngoài nhằm giúp thuận tiện cho việc di chuyển cho Thạch Hạo.
Tần Di Ninh hơi nhíu mày, nàng biết người con thứ của mình muốn làm một việc có liên quan tới sự trưởng thành của nó.
Chỉ là, vẫn không thể nào cắt đứt liên hệ với Bất Lão sơn được.
Mấy ngày nay, hai vợ chồng sinh hoạt trong thôn vô tình vui vẻ, an bình. Đối với hai người thì nơi này như là thế ngoại đào nguyên, thiên đường hiếm thấy.
Họ biết, cuộc sống yên tĩnh muốn kết thúc rồi, không thể không đi Bất Lão sơn được, chuyện như vậy khiến họ không yên lòng.
"Hú... Tiểu Hạo thúc trở về rồi, dẫn chúng chay đi bắt tổ hung cầm, con muốn một con Hỏa Loan phải thật xinh đẹp và mạnh mẽ."
"Tiểu Hạo thúc, con cũng muốn một con Ngân Lân Báo, người trắng như tuyết, mạnh mẽ như rồng, sẽ trung thành với người nuôi nó.''
...
Thạch Hạo ở trong thôn mấy ngày để đáp ứng yêu cầu của mấy đứa nhóc rồi mới rời đi.
Không bao lâu, vợ chồng Thạch Tử Lăng từ Huyền vực trở lại hoàng cung Thạch quốc, nói với nó một chuyện, Tần Hạo rất cần tế đàn đó, nếu như muốn trưởng thành và mạnh mẽ thì chỉ có thể ở bên trong.