Bên trên phế tích của Bổ Thiên các, đám người Thạch Hạo đứng rất lâu, thù cũng đã báo nhưng trong niềm vui sướng lại xen lẫn cảm giác thương cảm vô hạn.
Đã từng là đại phái mạnh mẽ nhưng giờ cũng chỉ là cỏ dại, thỏ hoang chạy nhảy, cây cối mọc đầy, quạ đen hét ó, hoang vu và khô cằn.
"Người, ai cũng muốn hướng về tương lai, Bổ Thiên các ngày xưa đã không còn, nhưng giờ một lần nữa được xây dựng lại, tất cả đều sẽ tốt hơn, ta nghĩ các trưởng lão ở trên trời có linh thiêng thì sẽ vô cùng vui mừng." Có người lên tiếng.
Mọi người nhìn về phía xa xa, nơi đó có rất nhiều người đang dọn dẹp những tảng đá lớn, cỏ dại, gạch vụn... Tất cả đều đã bắt đầu khởi công, muốn trùng kiến sơn môn, xây dựng lại Bổ Thiên các.
Sau khi tưởng nhớ, cùng nhau cúng bái, đốt giấy vàng mã, đổ đi vài vò rượu thì tất cả mọi người rời khỏi nơi đây.
Thạch Hạo chiêu đãi đồng môn ở Hoàng đô, cũng xem như làm tốt bổn phận của chủ nhà, và rồi mời bọn họ ở lại.
Hai ngày sau, Cửu đầu sư tử dẫn theo Hỏa Nha, Tử Điêu, Chim loan năm màu... tới gặp, bọn họ muốn tới sớm để tiễn Thạch Hạo lên đường bởi vì cũng không biết khi nào thì nó đăng thiên.
Thạch Hạo say khước, nghĩ tới những chuyện trong quá khứ, cảm giác khó tả hiện lên trong lòng, có vui có xót, lẽ nào vì ly biệt cho nên mới như thế?
"Cái tên này, lúc tham gia tuyển chọn của Bổ Thiên các vào năm đó, nó vô cùng lì lợm khiến cho mấy vị trưởng lão nổi cả gân xanh, râu mép dựng đứng." Hạ U Vũ cười nói.
"Đừng nói nữa." Tiêu Thiên vội la lên, bởi vì chuyện cũng có liên quan tới hắn, nghĩ tới uy lực của mấy cú nện kia thì hắn liền phát điên!
"Ha ha... Thời niên thiếu vô tư hồn nhiên, đây là hồi ức tuyệt đẹp cỡ nào chứ, đáng để nhớ lại." Nữ chiến thần cười to, chiến y màu vàng toàn thân phát sáng, trên dung nhan xinh đẹp ẩn hiện vẻ say xỉn, đôi mắt trở nên mông lung xinh đẹp.
"Có một vài chuyện không nên nhắc tới thì hơn." Cửu đầu sư tử lầu bầu, nó nghĩ tới tình cảnh lần đầu tiên gặp Thạch Hạo ở Bách Đoạn sơn.
Nếu so với Tiêu Thiên thì nó còn thê thảm hơn nhiều, bị một tên nhóc mới chín tuổi rượt đuổi sát sau mông, cứ la hét muốn hầm đầu sư tử để ăn, còn muốn thu làm tọa kỵ, nhớ tới thì lệ cứ tuôn trào."
"Các vị đều nói tiểu ca ca làm mấy chuyện hoang đường, sao ta cảm thấy lại vô cùng bình thường vậy nhỉ." Thanh Phong xen vào.
Phụt!
Ngụm rượu vừa vào trong miệng của mọi người liền phun hết ra ngoài, tiếng ho khan không ngừng vang lên, họ chẳng hề tán đồng với ý kiến này.
"Chỉ mỗi Thanh Phong hiểu ta nhất.:" Thạch Hạo cười to nói.
Quả nhiên da mặt cực dày, lời vừa ra liền khiến mọi người bĩu môi khinh bỉ.
Đám Đại Tráng, Nhị Mãnh, Hổ Tử, Tị Thế Oa* cũng đã tới, có người học lĩnh binh, có người trải nghiệm hồng trần, có người tu hành, đêm này ai cũng được mời tới để uống rượu nói chuyện.
(*): Bé chảy mũi nước.
"Đây là đám bạn lớn lên cùng với ta." Thạch Hạo giới thiệu, từ nhỏ đã bầu bạn với nhau nên trong tình bạn cũng ẩn chứa tình thân.
Mọi người biết, trước khi rời đi Thạch Hạo muốn giới thiệu mọi người với nhau là để bọn quen biết có gì sau này còn giúp đỡ lần nhau.