Nguyên Thủy Chân Giải - Vạn Linh đồ, quả nhiên ở đây!
Thạch Hạo tim đập thình thịch, đây chính là thứ mà nó khao khát nhất hiện tại, không ngờ lại lạc vào trong Tây Lăng và được chôn theo ở nơi đây.
Tế đàn rất cao, được xây từ những tảng đá đen lớn, bên dưới là xương trắng hếu cả đống, nếu nhìn kỹ thì rất đáng sợ, tỏa ra sát khí ngập trời.
"Xương của hung thú chim thần?" Thạch Hạo chấn động.
Nó từng nghe qua, xương của Thần Vương, Thiên Thần được chôn ở Tây Lăng đều mục nát, cũng không có lưu lại bảo cốt hoàn chỉnh nào, giờ nhìn thấy thì hình như không đúng.
"Cốt văn đã biến mất rồi." Huyền Quy nói.
Thạch Hạo gật đầu, bên trên những khối xương này cũng không có phù văn, không thể chế tạo thành bảo cụ, chỉ còn sự cứng rắn mà thôi.
"Ngươi muốn cục xương trên tế đàn?" Rùa đen chuyển động cặp mắt, miệng ch** n**c miếng.
Mấy khối cốt ở trung tâm tế đàn vô cùng đặc biệt, một khối màu vàng là xưng tay, tản ra phù văn mạnh mẽ, tuyệt đối có thể trở thành một chí bảo!
Ngoài ra, còn có xương sọ cứ như là thủy tinh vậy, lấp lánh trong suốt, mà hốc mắt càng thêm sâu lắng, kỳ lạ khó hiểu, chỉ cần nhìn vào thì linh hồn tựa như muốn lìa khỏi xác.
Mặc khác, còn có một con mắt mang theo máu, năm tháng dài qua đi nhưng vẫn không có khô đi, vô cùng yêu tà.
Cuối cùng là Nguyên Thủy Chân Cốt mà Thạch Hạo khát vọng, nếu có thể ghép lại thứ trong tay thì nó sẽ nắm giữ được Vạn Linh đồ.
"Không nguy hiểm gì chứ?" Huyền Quy hỏi, tên này rất sợ chết, sau khi tới nơi này đều núp sau lưng Thạch Hạo, dáo dác nhìn xung quanh.
"Thân thể ngươi cứng rắn như thế thì sợ cái gì, ta còn muốn dùng ngươi làm khiên đấy." Thạch Hạo nói.
"Nè, nhìn nè, lông tơ dựng hết lên rồi nè, đừng có dọa ta nghe." Nó đứng thẳng lên, vác lấy cái mai rùa đen thui, đề phòng lùi lại sau.
"Ngươi có lông luôn à?" Thạch Hạo liếc nó, nó cũng luôn đề phòng vì sao nơi đây cũng có chút hoang đường.
Điều vui nhất là, nơi đây rất u tĩnh, cũng không có hung thú chim thần tàn phá bừa bãi, đây là một tịnh thổ.
Thạch Hạo đi về trước, còn tên rùa đen thì mặt mày dáo dác nhìn trước ngó sau cứ đi theo từng dấu chân của Thạch Hạo, sau đó Thạch Hạo vung tay chụp lấy nó cứ coi như là tấm khiên đặt ở phía trước.
"Chết mịa rồi, cứu mạng, ngươi không được làm như thế!"
"Nín!"
Vừa mới tới gần thì da thịt cả người Thạch Hạo căng cứng cứ như là lớp đồng, bởi vì một luồng sát khí cứ như là dao bén vọt tới, nếu là tu sĩ bình thường tuyệt không đỡ được, chắc chắn sẽ chết ngay tức khắc dưới chiêu này.
Bên dưới tế đàn đều là xương cốt của hung thú chim thần Thái Cổ, tuy rằng phù văn đã tiêu diệt không cách nào luyện chế thành bảo cụ được, thế nhưng khí tức của những thứ này cũng khó mà tưởng tượng được.
Những luồng khí này hợp lại với nhau, cứ như là loạn tiễn phóng tới, tu sĩ bình thường tuyệt đối sẽ nổ tung.
"Đáng sợ thật, bọn họ đều chết cả rồi thế nhưng khí tức lưu lại còn kinh khủng uy mãnh như vậy, nếu như lúc sống thì mạnh mẽ tới cỡ nào chứ?" Thạch Hạo lẩm bẩm.
"Một số bá chủ ở thượng giới đã bộc lộ tài năng của bản thân trong trận chiến Thái Cổ ấy, ta đoán rằng những sinh linh đã chết đi này đều là những Chí cường giả ." Huyền Quy nói.
Thạch Hạo không nói gì, nếu như là sự thật thì xương cốt nơi đây sẽ càng đáng sợ hơn.
Nó quan sát thật kỹ, sau khi tin chắc rằng không có phù văn hay trận pháp gì thì mới thở dài một hơi, triển khai bảo thuật, lòng bàn tay bay ra một vệt sáng cuốn về tế đàn.