Thiểm Điện quả, giống như quả mận thế nhưng lại lấp lánh ánh bạc, tia điện sèn sẹt, tản ra gợn sóng mạnh mẽ.
Mọi người hai mắt nhìn nhau, vật này tuy đoạt được nhưng cũng không biết có thể ăn hay là không, nơi đây là Tây Lăng, là một giới do anh linh biến thành, cũng không phải là thiên địa thật sự.
Nhưng nếu như từ bỏ cơ hội này thì không cam tâm. Vừa nãy quả thật quá nguy hiểm, Huyền Quy suýt chút nữa thì gặp nạn.
Thiểm Điện Trùng, chỉ cần nghe tới tên thì đã biết sự bất phàm của nó nằm ở đâu, sở hữu tốc độ nhanh như tia chớp, không kém đại thần thông Súc Địa Thành Thốn.
Sinh linh như thế này vô cùng đáng sợ, tổng cộng có ba giai đoạn trưởng thành, giai đoạn đầu chính là từ nhen nhóm Thần hỏa trở về trước, được cho là giai đoạn ấu niên. Đương nhiên, cái gọi là ấu niên thì cũng phải tu hành tới cả trăm năm.
Tiếp nữa thì có thể giết Thần.
Có thể suy ra nó đáng sợ cỡ nào, tiềm năng kinh người, mới vừa nhen nhóm Thần hỏa thì cũng chỉ là giai đoạn chưa trưởng thành, cách phân chia như thế để phân biệt sự mạnh mẽ của bộ tộc này.
Mọi người nhìn về Hoàng Điệp với ánh mắt đầy kỳ lạ, đây là sinh linh gì? Không ngờ khiến cho Thiểm Điện Trùng đầy mạnh mẽ sợ hãi rút lui.
"Cứ để ta liều chết thử xem sao!" Huyền Quy nói, rồi cầm lấy một quả Thiểm Điện.
Cũng không phải là nó không biết sợ, muốn đặt mình vào nguy hiểm, với tính cách nhát gan của nó thì chắc chắn sẽ không ngu dại làm vật thử nghiệm, chủ yếu nó cảm thấy có vấn đề bên trong.
"Ấy da, đau quá!" Huyền Quy kêu lên.
Thiểm Điện quả phát sáng trên móng vuốt của nó, tia chớp sáng rực gần như khiến nó tê liệt, móng vuốt cầm Thiểm Điện quả sớm biến thành màu đen rồi.
Mọi người biến sắc, cũng chưa có ăn mà, nếu như nuốt vào trong bụng thì sẽ tới mức nào chứ, chắc chắn bụng cũng bị xuyên thủng, quá đáng sợ.
Lúc này, Huyền Quy cũng do dự thế nhưng vẫn cắn răng, vận chuyển bảo thuật cắt một miếng nhỏ rồi cho vào trong miệng, từ từ luyện hóa.
"Xoẹt!"
Miếng nhỏ Thiểm Điện quả vừa vào miệng thì lập tức hóa thành một tia chớp đánh cho Huyền Quy kêu thảm thiết, khói đen từ trong miệng bay ra ngoài.
Mọi người đều sợ hãi.
Nó bò dậy, mặt mày xưng phù như đầu heo, miệng đều rách toát, máu tươi đầm đìa, mà trong miệng thì cháy đen, răng cũng xém tí nữa rụt hết.
Đúng là tự ngược đãi mình mà, mọi người muốn cười nhưng cười không nổi.
"Đáng chết, hên là chưa chín hẳn nếu không lôi đình đời nào thô bạo như thế chứ, nếu chín thì lập tức hóa thành phù văn cứ thế hấp thu." Nó căm giận.
Lần này nó cũng không dám ăn nữa.
"Ai muốn ăn thì tới mà ăn!" Nó nói lớ lớ, đau đớn chảy cả nước mắt.
Mọi người nhìn nhau, ngay cả Tôn giả cũng ăn không trôi thì ai dám động?
"Chúng ta ra ngoài cái đã, ở đây nguy hiểm quá." Thạch Hạo nói, dược hiệu của Thiểm Điện quả quá cuồng bạo, cần phải tìm được nơi an toàn rồi mới tính tiếp.
Tất cả mọi người đều gật đầu, trải qua nguy cơ vừa rồi bọn nó hiểu, đây không phải là nơi có thể xông pha bừa bãi, sinh linh lợi hại hơn Thiểm ĐiệnTtrùng còn rất nhiều. Dù sao, con sâu vàng kia cũng chưa có trưởng thành, mà Thao Thiết, Phì Di.. các đại hung thú thời xưa này lúc nào cũng có thể thấy được, đây là một ma thổ.
Rất nhanh, bọn họ đã đi ra Tây Lăng giới.
"Ồ, quả nhiên không phải là quả thật sự." Tiêu Thiên nói.
Sau khi đi ra ngoài, Thiểm Điện quả tuy vẫn sáng như trước nhưng cũng không phải có hình dạng trái cây mà là một đoàn năng lượng tụ lại, bao quanh có rất nhiều phù văn.