"Mang rượu tới..." Kèm theo tiếng lảm nhảm là tinh lực càng thêm mạnh mẽ, thân hình to lớn, dù đứng rất xa thế nhưng có thể cảm nhận được sức sống vô cùng dồi dào.
"Chuyện gì đã xảy ra?" Thạch Hạo hỏi.
Sắc mặt của Cửu Linh Vương càng khó coi hơn, mắt liếc nhìn cái động cổ, mái tóc dài màu vàng bay lượn.
Kim Hoành mở miệng, nghiến răng nghiến lợi, nói: "Hắn tới nơi của chúng ta để chọn cường giả dẫn lên thượng giới để cho thần thánh làm thú cưỡi."
Đám Tiêu Thiên, Hạ U Vũ nghe thấy thế thì kinh hãi, quả nhiên giống với lời đồn, các thần thật sự rất thích chủng tộc Hoàng kim sư tử, rất yêu thích dùng bọn chúng để làm thú cưỡi. Nhưng chuyện này lại là một sỉ nhục đối với bộ tộc này, rõ ràng là một chủng tộc có tiềm lực vô tận thì sao tình nguyện chứ?
Nếu không phải Cửu Linh Vương vừa mới trở thành Tôn giả, nếu không phải là đối thủ của tên Tôn giả thượng giới kia thì sớm đã trút giận rồi, với tính cách của bộ tộc này thì đời nào ẩn nhẫn tới giờ chứ.
"Gọi hắn dậy, coi hạ giới chúng ta là vườn thuốc trại nuôi sao, thích thứ gì thì lấy thứ đó à?" Thạch Hạo đương nhiên phải can thiệp.
Đừng nói là nó có quan hệ rất thân với Cửu đầu sư tử, dù là quan hệ bình thường thì nó cũng phải ra tay, nó chẳng hề có thiện cảm với những sinh linh từ thượng giới tới.
Sâu trong động cổ là một bảo địa, thường ngày là nơi bế quan của Cửu Linh Vương, có thạch nhũ từ trong lòng đất dâng lên, tuy cũng chỉ là một vũng nước nhỏ thế nhưng lại là linh dược của thiên nhiên.
Ngoài ra, trong động còn có Kim tinh khí, mọi thời mọi khắc đều dâng lên kim quang, đối với bộ tộc Hoàng kim sư tử mà nói thì nơi đây chính là chỗ tu hành lý tưởng nhất.
Thạch Hạo sau khi bước vào trong động cổ thì lập tức ngạp nhiên.
Nó nhìn thấy tên Tôn giả tới từ thượng giới này đang vênh mặt hất hàm sai khiến, làm mưa làm gió nơi đây, cả ngày chìm đắm trong rượu thịt, tên Tôn giả này là một con rùa đen rất lớn!
Tên này bốn chân chổng lên trời, bụng dưới trắng ngần, mai rùa lấp lánh kim quang nằm nơi đó, chẳng hề có chút hình tượng gì cả.
Thạch Hạo không biết nói gì nữa, một con rùa đen lớn xuất hiện như thế trước mắt nó, đúng là khác lạ, ngoài dự liệu của nó.
Nó còn tưởng rằng là một sinh linh hung tàn độc ác, nhưng lại là một con túy quy*!
(*): Rùa nghiện rượu.
Dù sao cũng là Tôn giả, những người này vừa mới vào thì nó liền tỉnh lại, thế nhưng mắt vẫn khép hờ hờ, lầu bầu nói: "Cửu Linh Vương, ngươi vừa mới đột phá mà thôi, đừng có tìm đau khổ làm gì, nhanh nhanh mang rượu ngon trong tộc tới đây đi, nếu không đừng trách ta không khách khí!"
Thạch Hạo giơ tay, trong hư không kết thành một dấu tay màu vàng đè về bên dưới.
"Ồ!"
Chỉ trong nháy mắt, con rùa đen này lật người lại, mắt mở to, nó cảm giác sự nguy hiểm. Thân rùa đứng thẳng nơi đó, nhìn trông như đang vác một cái nồi đen thui, nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
"Ngươi là ai?" Nó vô cùng cảnh giác, lớn tiếng hỏi.