Dịch giả:Trong truyện, hầu như những gã cao thủ hung ác, thù hằn với tiểu Thạch đều nằm ở độ tuổi trung niên hoặc mấy ông già khú đế.
Nên để tiện cho việc xưng hô, ta đều dùng HẮN khi ở ngôi thứ ba số ít, chỉ những trường hợp riêng, như ông nội, ba mẹ, hay những người thân quen với tiểu Thạch thì dựa theo độ tuổi để chọn ra các xưng hô hợp lý nhất.
Còn trong cuộc nói chuyện, ở ngôi thứ hai số ít hoặc nhiều thì sẽ chọn các xưng hô, ví như NGƯƠI, LÃO, CÁC ÔNG... để hợp ngữ cảnh.
***
Thạch Hạo thân hóa Côn Bằng, gợn sóng bên người cứ như là đại dương mênh mông tỏa ra ngọn lửa màu vàng chói mắt, đất trời bị đè ép khiến nơi này trở nên sáng rực và hừng hực.
Lấy thiên địa làm lò, bản thân là lửa, cứ như đang luộc sủi cảo vậy (VL, chưa ăn sủi cảo bao giờ), bóng người giữa trời không ngừng 'chíu chíu' rơi xuống dưới, tiếng kêu thảm thiết liên miên.
"Thạch Hạo, ngươi khinh người hơi quá rồi đó nghe!" Một ông già hét lớn, toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng bạc, lão không ngừng thiêu đốt khiến cả bầu trời đều uốn éo theo, khắp nơi đều là thánh diễm.
Một lão tổ của Thác Bạc tộc đã xuất hiện, lão đứng giữa trời cao, trong tay cầm pháp trượng nhẹ nhàng vung lên, tia chớp đan dệt, ngân xà lượn múa giữa trời rồi bổ về phía Thạch Hạo.
"Khinh người quá đáng? Năm đó, lúc các ngươi tàn sát Bổ Thiên Các, ngay cả đứa nhỏ chưa tới mười tuổi cũng chẳng tha, tại sao lúc ấy không nói câu này?" Thạch Hạo quát.
Một cột khí hình rồng mang theo phù văn từ trong cổ họng nó lao ra ngoài, đấy là cơn lửa giận trong lòng nó giờ đang được phóng thích, lập tức cột khí này xông về trước, phát sinh tiếng nổ vang rền.
"Phụt!"
Mấy bóng người ở phía trước lập tức nổ tung, hóa thành đám sương máu.
Đây cũng chỉ là một luồng tinh khí mà nó phóng ra đã có uy lực như thế rồi, cao thủ tầm thường sao ngăn cản được, cốt nhục bị chấn động sẽ lập tức rạn nứt, 'thân tử đạo tiêu''.
Mà tia chớp màu bạc đang lao tới kia cũng bị đánh tan, không thể nào tới gần được thân thể của nó.
"Ngươi thân là vua của một nước thế nhưng lại làm việc như thế này, diệt Thác Bạt tộc ta, chẳng lẽ không sợ người trong thiên hạ nguyền rủa hay sao, coi chừng Thạch quốc sẽ bị ảnh hưởng tới căn cơ đó!" Lão già sầm mặt lại.
Trong khi nói chuyện, hắn vung pháp trượng lên, thần trận hộ sơn được khởi động, năm đó chỉ thiếu chút nữa thì Thác Bạt tộc đã lập quốc, đã từng có Tế Linh vô cùng mạnh mẽ cho nên gốc gác trong đó cũng rất kinh người.
Nơi đây, ngọn núi nhô lên, tảng đá phát sáng tựa những ngôi sao trên chư thiên đang cảm ứng kêu gọi lẫn nhau, trong lúc nhất thời các tòa núi đá, tảng đá trong Thác Bạt tộc như hóa thành ngôi sao sáng vậy.
Đây chính là đại trận Tinh đấu*, mỗi một tảng đá lớn đối ứng là một ngôi sao lớn, khiến nơi đây trở thành biển sao, thu hút ánh sao trên chín tầng trời chiếu xuống.
(*): Ngôi sao.
"Ta g**t ch*t các ngươi, thiên hạ ai dám nguyền rủa?!" Thạch Hạo quát lớn, dưới chân hiện lên một chiến trường cổ màu vàng, chiến trường như tia chớp ngang trời mang theo Thạch Hạo xông thẳng vào trong trận.
Cùng lúc đó, pháp kiếm thần linh mà nó cầm trong tay chém thẳng về trước, gợn sóng tỏa ra tới rợn người, kiếm khí cuồn cuồn xông phá nghiền ép tất cả những gì dám ngăn cản.
Bất kể là chiến xa hay là pháp kiếm trong tay nó đều là báu vật của Thạch quốc, là do thần linh lưu lại, dùng những thứ này để phá đại trận cùng cấp thì vô cùng dễ dàng.