Phong thần kết thúc, thiên hạ sôi sục.
Thạch Hạo không ngờ tới lại kết thúc như thế, hoàn toàn khác với tràng cảnh mà nó nghĩ ra.
Không có cuộc thảm chiến kinh thiên, cũng không có trời long đất lỡ, chỉ có một sinh linh Bất diệt quét sạch tứ phương, giam cầm các tu sĩ nhen nhóm Thần hỏa, quét sạch từ đầu tới cuối.
Tam vực bàn luận không thôi, cung kích của trận sóng gió này với thế gian quá là lớn, chỉ một người giết sạch thần linh, thủ đoạn nghịch thiên, thật sự khó mà tưởng tượng nổi!
"Cứ thế rời đi ư? Quá gọn lẹ." Thạch Hạo đứng ở trong hoàng cung, mặt nhìn minh nguyệt trên cao, lầm bẩm một mình, trông rất cô tịch.
Bằng Cửu dẫn Thanh Phong tới, lão là người quen thuộc nhất ở nơi đây, khi nghe được những gì nó nói thì cũng không nói gì cả. Ngoại giới sôi trào, thiên hạ không yên, vị bệ hạ này lại bình tĩnh như thế.
"Không giống với những gì ta tưởng tượng." Thạch Hạo thầm than.
Ánh trăng đầy lạnh lẽo, nó đứng trên tế đàn ngửa đầu nhìn trời, trong lòng hiện lên vẻ mất mát, cáo biệt Liễu Thần, tiễn đưa tiểu Tháp, đời này không biết có thể gặp lại không?
Nó nghe sinh linh Bất diệt nói về chuyện kia, Liễu Thần và tiểu Tháp tiến vào trong cánh cửa nguyên thủy, máu chảy ra cũng không biết có phải là của bọn họ hay không?
Có phải là từ biệt hay không? Từ xưa tới nay, phàm là chí tôn bước vào cánh cửa ấy thì chưa một ai xuất hiện lại, nghĩ tới những thứ này nó không nhịn được mà thở dài một hơi.
Liễu Thần quan tâm nó rất nhiều, sao không lo lắng được chứ? Rầu rĩ không thôi, hôm sau còn có thể gặp lại ư, nghĩ tới những chuyện này trong lòng nó càn thêm rối bời.
Mây đen tiến tới che khuất đi mặt trăng trên cao, thiên địa trở nên tối tăm.
"Thượng giới, ta sẽ đi!" Thạch Hạo nắm tay.
"Khu vực thần bí, ta muốn khám phá thử, Liễu Thần, tiểu Tháp, chờ ta, nhất định phải sống sót, ta sẽ đánh tới nơi ấy!" Nó kiêng định, ánh mắt sáng rực.
Thượng giới, chủng tộc vô số, thiên kiêu nổi lên lớp lớp, các tộc đều có anh kiệt tuyệt đại, còn có sơ đại quật khởi, tiên tử giáng trần, nơi ấy cũng không biết có bao nhiêu thiếu niên Chí tôn và thần nhân.
Bọn họ mỗi người một phương, xưng hùng một vực, tạo nên thần thoại cho riêng mình.
Thạch Hạo khát khao muốn tới thượng giới, tạo nên con đường của chính bản thân.
Thủy Nguyệt, Lam Vũ nói rất nhiều, nơi đấy mới thật sự là đất diễn của nó, nhiệt huyết khiêu chiến tràn ngập, vui múa với đỉnh cao, tranh giành sơ đại Chí tôn đương thời, cùng 'trích tiên' đối kháng!
Thạch Hạo dần dần kiên định, không mê man gì nữa, ánh mắt kiên quyết, chờ giải quyết chuyện ở hạ giới thì nhất định nó sẽ lên trời tiến vào thượng giới, truy tìm vùng đất càng rộng lớn hơn, nhảy ra khỏi cái giếng nhỏ nhắn này.
"TIểu ca ca, ca không sao chứ?" Thanh Phong đi tới, nó đã quen với hoàng cung nơi đây, được sự giáo dục của Bằng Cửu nên đã thích ứng với cuộc sống sinh hoạt ở bên ngoài.
Trừ nó ra còn có Đại Tráng học cách lĩnh binh từ Chiến vương, Bì Hầu với trải nghiệm hồng trần, ai cũng dần dần quen cả.
Bọn họ cón gười tiến vào trong quân đội, có người cất bước khắp thế gian, có người lại nghiên cứu bảo thuật, đều có thu hoạch của mình cả.