Ngày hôm đó cả hạ giới chấn động, bốn phương sợ hãi!
Sinh linh Bất diệt đỉnh thiên lập địa, hai cánh khẽ động, sương mù hoàng kim ngập trời kèm theo là khí hỗn độn, cứ như là mộ vị Ma chủ cái thể xuất hành, không ai có thể ngăn trở!
Ở một tòa núi thấp có một ngôi miếu cổ, chông đồng ngân vang cả trăm dặm, ánh lành ngút trời.
Ngôi miếu cổ này rõ ràng không có nằm ở trong trọng địa của Tây Phương giáo thế nhưng lại bị người tìm tới, tiếng tụng kinh điếc tai, khí tức thần linh tràn ngập xông thẳng cửu tiêu.
Một bàn tay màu vàng lao tới, một vị Thần vừa mới giáng lâm từ thượng giới xuống thì hoảng sợ, mặc cho hắn có pháp lực ngất trời tới đâu đi nữa thế nhưng vẫn khó mà né tránh được.
Bàn tay lớn ấy nắm lại rồi kéo vị Thần này lên, hắn không ngừng giãy dụa trong vô vọng, ánh sáng nơi đây nổ tung, một viên xá lợi từ từ xuất hiện rồi tiến vào trong miệng của sinh linh Bất diệt.
Thiên địa run rẩy, thập phương rúng động, toàn bộ sinh linh ở tám vực đều hoảng sợ, ngày hôm đó chỉ có một thân ảnh đỉnh thiên lập địa đang săn bắt Thần!
Bên dưới đầm lầy, địa quật chín tầng, tầng dưới càng âm u hơn tầng trên, nơi đó một bàn chân to xuất hiện, đạp nứt địa mạch, vẻ âm u đen tối bị đánh tan, một vị thần linh hừng hực Minh hỏa vọt lên.
Hắn tới từ thượng giới, giáng lâm từ trong Minh thổ nên nghỉ ngơi ở nơi này để chờ đợi cơ hội, thế nhưng lại bị sinh linh Bất diệt phát hiện.
Bàn tay lớn lao tới che ngợp cả bầu trời, giam cầm hắn ở trong longfb àn tay sau đó nhét thẳng vào trong miệng, cường giả đã nhen nhóm Thần hỏa hoảng sợ không ngừng gào thét.
Hải ngoại, trên một hòn đảo, bên trong một trận pháp đặc biệt có hai bóng người đang ngồi, thần quang lấp lánh, bọn họ trốn ở nơi này hòng chạy về thượng giới.
Bởi vì, hai người này biết được, sinh linh Bất diệt đang không ngừng săn lùng Thần, thế nhưng khó mà chạy thoát được. Giữa bầu trời xuất hiện hai con ngươi màu vàng óng đang nhìn xuống nơi ấy, sương mù dày đặc đi kèm rồi hắn há miệng hút lấy một hơi, cứ như là hải nạp bách xuyên*, nuốt bọn họ vào trong bụng.
(*): Biển có thể thu nạp trăm sông.
Vực ngoại, một cung điện cổ xưa lơ lững trong quần thể thiên thạch, đây chính là một biệt viện của Bổ Thiên giáo, vô cùng bí ẩn.
Sự yên tĩnh bị phá vỡ, Tiếng la lớn của một cường giả không ngừng vang xa, hắn không ngừng trốn về trong vũ trụ tăm tối thế nhưng đều vô dụng.
Phía sau, sinh linh khổng lồ hiện ra, cặp cánh nhẹ nhàng vẫy, gợn sóng màu vàng khuếch tán trói buộc hắn lại, thân thể từ từ rạn nứt, vẻ sợ hãi hiện lên trong đôi mắt của vị thần này.
...
Là một đại kiếp nạn, thế nhưng chỉ nhằm vào thượng giới!
Sinh linh Bất diệt cất bước trong tám vực, thể hình khổng lồ, như là Ma thần lúc ở thời đại khai thiên tích địa, không gì sánh được, không ai là đối thủ. Hắn không ngừng đi săn giết đám cường giả đã nhen nhóm Thần hỏa.
Trọng điểm của hắn là đuổi bắt đám Bất Lão sơn, Tây Phương giáo từng trấn áp hắn trước kia, hắn đảo bước trong thiên địa, tìm kiếm khí tức thần linh.
Hôm nay là Phong thần, cũng không phải là muốn đuổi tận giết tuyệt khiến hạ giới trở nên hoang phế, mà là càn quét nhân mã của các đại giáo, g**t ch*t toàn bộ cường giả tới từ thượng giới, đây mới thật sự là ý nghĩa chân chính.