Thạch Hạo ra sức đấm mạnh, tiếng vang bốp bốp vang lên, cái miệng của Minh nhân tuổi trẻ bị đánh tơi bời, hai mắt nổ cả đom đóm, tiếng ong ong vang bên tai, miệng mũi toàn là máu tươi.
"Hạ giới là hạ nhân này, ngươi cảm thấy mình rất siêu thoát và thần thánh lắm hả?" Thạch Hạo vừa nói vừa tăng lực, bạt tai cứ đôm đốp vang lên, không ngừng dùng vũ lực để hỏi han.
Cặp môi sưng tấy, máu ứ đọng chuyển sang màu đen lấp lánh ánh tím, hai chiếc môi bị đánh tới mức chẳng ra hình thù gì cả, hàm răng trắng bóng bước kia nay chẳng còn lấy một cái, tất cả đều theo máu cuộn ra ngoài.
Hắn vô cùng tức giận, chưa bao giờ bị hành hạ như thế này. Đây cũng không phải là đau đớn của thân thể mà là đau về tâm hồn, khiến hắn cảm thấy uất ức và xấu hổ, với thân phận của hắn mà nói thì đời nào thành ra thế này chứ.
"Ngươi... dừng tay lại cho ta!" Hắn gầm nhẹ, trong mắt tràn đầy oán độc và căm phẫn.
"Vẫn chưa phục à?" Thạch Hạo không nói thêm, cứ tiếp tục nhằm vào miệng mà nện, xương mũi của hắn gãy nát, quai hàm thì trật mắt thì trợn tròn, chẳng ra hình thù gì.
Cường giả tuổi trẻ Minh nhân hạ giới thì có thần phó* ở phía sau bảo vệ, thế nhưng lại rước lấy sỉ nhục như vầy, giờ khắc này cơn giận đã sôi sục gần như muốn bất tỉnh.
(*): Phó = người hầu, đầy tớ.
"Ngươi... sẽ trả giá thật lớn cho việc này!" Cái miệng sưng vù của hắn sớm chẳng ra hình thù gì rồi, lúc này gầm thét từ trong vòng họng cứnhư là dã thú.
Hắn biết, cầu xin tha thứ cũng vô dụng mà thôi, rơi vào trong tay tên 'hung nhân' tiếng tăm này thì nhất định sẽ bị l*t s*ch da, sống cũng còn không biết được hay không.
"Còn giả bộ nữa hả? Cho mình là cao sang quyền quý, ngươi tưởng mình có thể tu thành Trượng lục kim thân, mặt dài ba thước à, không sợ bị đánh hả?" Thạch Hạo vừa nói vừa bạt tai.
Thanh âm chan chát vang bên tai, mọi người nhìn thấy cũng chỉ biết 'đứng hình', việc này quá... xem trọng tên Minh nhân này mà, tu sĩ tranh đấu, bình thường đều cứ thế sát phạt, nhưng nay lại diễn ra cảnh tượng này.
Tên tu sĩ Minh tộc này thật là đen, mọi người tiếc thương giùm hắn.
Đương nhiên, cũng có người không vừa lòng, như người của Tây Phương giáo, lại dám lấy Trượng lục kim thân làm ví dụ, chuyện này... phải nhẫn... chuyện gì cũng phải nhẫn, nó... quá hung tàn.
Hoàn toàn đúng, hiện tại tất cả mọi người cũng chỉ biết há miệng đứng nhìn.
"Này cũng chỉ là dạy dỗ ngươi mà thôi, đừng bao giờ cho rằng mình tới từ thượng giới thì là cao cao tại thượng, kỳ thực ngươi cũng chẳng là cái đếch gì hết. Xem kìa, khí tức thì quỷ quái âm trầm, người không ra người mà quỷ cũng chẳng ra quỷ, cũng chẳng hề khác với mấy cái xác từ trong mộ chui ra vậy, tự tin ngươi lấy từ đâu thế học, nhất định phải bễ nghễ cả hạ giới này à, ta thấy, lời nói nãy giờ của ta chắc ngươi cũng chưa tiêu hóa hết thì phải." Thạch Hạo một bên giáo huấn một bên vung tay bạt tai bôm bốp.
Lúc này, con mắt của Minh nhân đỏ kè, con ngươi thì chỉ toàn là màu tím, dáng vẻ dàng thêm yêu dị, hắn tức tới mức cực hạn mà mình có thể chịu được.
Minh tộc, từ âm sinh dương, thể ngộ biến hóa từ tử tới sinh, nắm giữ ưu thế trời sinh tới kinh người, tu hành cực kỳ nhanh, cảm ngộ sâu sắc, là cường tộc thượng giới.