Rừng tùng reo vang, bầu không khí trên núi trở nên căng thẳng, lại có sinh linh nhen nhóm Thần hỏa giáng lâm, Minh thổ cùng Bất Lão sơn chĩa kiếm vào nhau, không ngừng đấu đá với nhau.
Đây là một bộ xương khô nhưng bên trên lại có một lớp da đen bao quanh lấy bộ xương, nhìn thì là hình thể của nhân loại thế nhưng lưng lại mọc ra cặp cánh chim, tử khí rất đậm.
Sự xuất hiện của hắn khiến người khác sợ hãi, bên trong xương sọ có sí quang lấp lánh, đó chính là ánh sáng linh hồn từ trong hốc mắt chiếu ra ngoài, trông rất dữ tợn.
Thế nhưng, hắn đã nhen nhóm Thần hỏa màu đen, trong mắt một số người thì đã có thể xưng là thần rồi, thân thể từ trong ra ngoài đều có minh diễm màu đen không ngừng nhảy múa.
Khói đen vờn quanh thân thể cộng thêm minh hỏa nhàn nhạt khiến người khác thấy kỳ lạ, bóng người khô gầy nhưng mơ hồ tựa như đang đứng trong màn đêm vậy.
"Đừng có cản ta, nếu không diệt ngươi lúc nào cũng không hay đó, tới lúc đó thì hối hận cũng đã muộn." Minh nhân tuổi trẻ len tiếng, làn da trắng mịn, tướng mạo tuấn tú thế nhưng lại cực kỳ tà dị, tử quang lấp lánh trong cặp mắt.
Hắn chẳng hề sợ hãi, có một vị Thần đứng bên cạnh tự nhiên có thể nghiền nát tất cả, hoành hành khắp thế gian.
"Ta đã nói rồi, trong cơ thể của hắn có máu huyết của bộ tộc ta, dù giết dù chửi thì cũng chưa tới phiên ngươi lên tiếng, hắn phải đi theo ta." Cường giả tuổi trẻ của Bất Lão sơn đến từ thượng giới bác bỏ.
Ở sau người hắn, vị cường giả kia cũng phát sáng, được ánh sáng năm màu bao phủ, bên ngoài thân thể thì lấp lánh tràn ngập khí tức thánh khiết.
Đây là một người thật sự, thần hỏa nhen nhóm cũng không phải là minh diễm mà nang theo ánh sáng ngũ hành, an lành và hùng vĩ, những gợn sóng của khí tức tản ra kinh người.
Nếu như cường giả cấp độ này xuất thủ thì vấn đề sẽ trở nên vô cùng nghiêm trọng, đừng xem song phương còn đang tranh võ miệng với nhau thế nhưng cả hai cũng đều kiêng kỵ lẫn nhau.
Đặc biệt là, hai vị Thần này đều nhìn chằm chằm nhau, trong hốc mắt của vị cường giả Minh tộc tựa như xương khô kia ánh hào quang sáng rực, sắc bén ép người thế nhưng trong hơi thở cũng mang theo vẻ chết chóc.
Chỉ trong nháy mắt, hai gợn sóng không tên phát sinh, mang theo thần hỏa giắng co, sau đó thân thể của bọn họ dần mơ hồ lại, vẫn đứng yên nơi đó thế nhưng cũng không có chút tiếng động nào nữa.
"Lại không rút lui, đứng trách ta không nể mặt!" Cường giả trẻ tuổi Minh tộc quát lên, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.
"Ngươi tới thử xem!" Người trẻ tuổi của Bất Lão sơn cũng đớp lại, ánh mắt băng hàn không hề lùi bước.
"Chúng ta sẽ đi vặt lấy khối cốt, đoạt lấy khối xương." Người trẻ tuổi Minh tộc cười khẩy, hàm răng trắng như tuyết, âm khí tràn ngập, vẻ tàn nhẫn hiện đầy khuôn mặt.
Ở sau người của hắn, bóng người gầy đét kia bước lên trước, cặp cánh màu xám chợt vỗ khói đen liền khuếch tán, minh hỏa hừng hực mang theo khí tức âm lãnh khiến người ta sinh ra sự sợ hãi.
Thần hỏa của hắn thuộc âm trầm lạnh lẽo, cũng không phải sôi sục nóng rực.
Đối diện, cường giả được ánh sáng năm màu bao vây áp sát về trước chặn lại vị Thần của Minh thổ, ngũ hành hỏa thiêu đốt chống lại ninh hỏa kia.
"Xoẹt!"
Xương khô há miệng phun ra một chùm minh hỏa vô cùng u ám thế nhưng hư không lại bị đốt tới vặn vẹo, uy lực kinh người, nhanh chóng xông về trước.
Vị thần đứng đối diện mở ra một bàn tay chợt xuất hiện một cối xay nhỏ màu bạc từ từ xoay đều, lập tức đánh tan minh hỏa.
"Ầm!"
Hư không run lên, xương khô màu đen vẫy tay, từ trong bàn tay lại hiện ra một pháp trượng màu vàng, nhẹ nhàng vung lên thì tia chớp màu đỏ ngòm đan dệt, vụt ngang hư không.