Ngọn núi chính của Hạc minh sơn liên miên tùng bách, bên dưới là những dòng suối trong veo chảy trên thềm đá, cảnh sắc u tĩnh và thanh nhã.
Nguyệt Thiền mỉm cười, đứng đối diện với Thạch Hạo nhưng một điểm địch ý cũng không hiện, không ngừng trò truyện với mọi người, âm thanh nhẹ nhàn mang theo sức quyến rũ khiến thần trí của mọi người bị cuốn hút.
"Nguyệt Thiền thánh nữ cất bước thế gian, sáng oánh như trăng, ai có thể giam cầm?" Có người khen tặng, giọng điệu có vẻ khang khác, hơi nhằm về Thạch Hạo như khiêu khích.
Bởi vì, trước đây mọi người vẫn tin rằng 'tin đồn' đó là thật, lúc này đã được chứng minh, nên tựa như châm biếm về thực lực của Thạch Hạo.
Tuy rằng không ít người lôi kéo tiểu Thạch thế nhưng cũng có không ít người đố kỵ ghét bỏ, địch ý trong lòng, đặc biệt là những thiên tài cùng quý nữ ở hạ giới có quan hệ truyền thừa với những đầu sỏ thượng giới.
Thạch Hạo nở nụ cười, chẳng thèm để ý.
Nói như thế thì sẽ càng khiến cho chủ thân Nguyệt Thiền thêm tức giận và xấu hỗ mà thôi, nó chính là muốn như thế, cảm giác rất 'yomost'.
Nếu như nó cũng có thể trêu trọc vài câu thì quá tốt rồi, chỉ là quá thẳng thừng thì sẽ hóa dở ngay, dẽ gây nên sự phẫn nỗ của mọi người.
"Nguyệt Thiền thánh nữ, bất kể là pháp lực hay là dáng dấp, đều là thế gian hiếm có, như thần nguyệt giữa trời đêm có thể gột rửa thần hồn người khác." Có kẻ khác nịnh nọt.
"Việc này cần các ngươi nói nữa à, Thiền nhi chính là nữ thần nguyệt quang cất bước trên thế gian này, óng ánh lấp lánh, ánh sáng thần thánh chiếu rọi thiên địa." Khóe miệng của Ma nữ nhếch lên, nói như thế.
"Điện hạ, linh động và thông minh, không dính bụi trần, chính là tinh linh mà do thiên địa thai nghén ra, chúng ta ngưỡng mộ từ tận đáy lòng." Có người than thở với Ma nữ.
Những người khác gật đầu lia lịa adu theo, khí chất của Ma nữ quả thật xuất chúng, trong vẻ gian xảo là vẻ mê hoặc, nhí nha nhí nhảnh, có thể nói là tuyệt đại song muội với Nguyệt Thiền.
Ma nữ không thèm để ý, trái lại còn cười hì hì, nói: "Tiểu Thạch, nói thử xem vì sao lại bị người khác hiểu lầm thế hả, chịu oan lâu như thế trong lòng có phải rất khó chịu đúng không?"
Mọi người tỏ vẻ quái lạ, đồn đại rằng, Nguyệt Thiền cùng với thánh cữ của Tiệt Thiên giáo này là cặp đối thủ trời xinh, nhưng sao giờ lại như vầy.
Chuyện này cũng chỉ là tin đồn mà thôi, nghĩ tới liền dẹp sang một bên, nàng ta lại lần nửa đánh lái về chủ đề cũ, cứ như sợ thiên hạ không loạn vậy.
Thạch Hạo than thở: "Ta cũng bất đắc dĩ mà thôi, lời đồn hung ác là thế trái lại ta còn sợ các vị sẽ thành lập liên minh rồi đi thảo phạt ta, bắt ta phải trả tiên tử, cũng hên đều là chuyện của quá khú rồi."
"Nói thật nghe, khi ta nghe được tin tức này thì đúng là có ý nghĩ như thế, cũng hên là tin đồn đã được xóa bỏ, chung quy lại đều là giả cả." Bích Cổ cười nói.
Ma nữ cười rất tươi nhìn chủ thân Nguyệt Thiền, đuôi lông mày nơi khóe mắt mang theo vẻ khá tả, vô cùng vui vẻ.
Thạch Hạo bình tĩnh liếc nhìn Nguyệt Thiền một cái.
Chủ thân Nguyệt Thiền băng cơ ngọc cốt, mái tóc đen tuyền xinh đẹp xõa tung trước sau, cặp mắt đen láy to tròn với linh khí bức người.
Nàng rất từ tốn nhìn Thạch Hạo và Ma nữ khiến người khác chẳng hề phát hiện ra chuyện khác thường giữa ba người, chỉ là không biết trong lòng đang suy nghĩ gì mà thôi.