Mời về thượng giới, không cần nán lại nữa.
Liễu Thần bình tĩnh thế nhưng lời nói vô cùng thẳng thừng, khiến cho các bá chủ thượng giới đều kinh ngạc, trên mặt tràn đầy vẻ do dự.
"Cánh cửa nguyên thủy!"
Khi cánh cửa này xuất hiện thì khiến cho mí mắt của mấy người này giật giật, vô cùng kinh ngạc, một vài truyền thuyết dường như bị lãng quên giờ lại hiện lên trong lòng, lập tức khiến bọn họ càng khó quyết định hơn.
"Cánh cửa này rất quan trọng, sau khi chiến dịch này kết thúc thì chúng ta có thể cùng nhau nghiên cứu. Việc quan trọng nhất bây giờ chính là g**t ch*t tên này." Có người lên tiếng rồi chỉ về phía Liễu Thần.
Sát trận thứ tư đã hiện và đã được bố trí xong cả, có mấy ai có thể thoát được? Trận pháp có hung danh hiển hách từ xưa tới nay này chuyên giết nhân vật như thế này, bất kỳ bá chủ nào cũng phải kiêng dè.
Giờ khắc này, cũng không phải một vị bá chủ điều khiển trận pháp mà là mấy người liên thủ lại với nhau, bất luận ai bị hãm bên trong thì chắc chắn ôm hận mà xuống suối vàng.
Cánh cửa nguyên thủy dâng lên hỗn độn kèm them là tiên quang, càng ngày càng mờ ảo thế nhưng lại có một gợn sóng thần bí truyền ra ngăn chặn lại uy thế của sát trận thứ tư.
Cảnh tượng này xuất hiện lập tức cả trường yên lặng, một vài bá chủ ánh mắt như vực sâu nhìn chằm chằm Liễu Thần.
"Nếu không muốn đi, vậy thì ta sẽ mời các vị tiến vào cánh cửa này vậy." Liễu Thần nói.
Nói xong, nó vung ống tay áo lên, tinh khí của mấy cường giả vừa chết trước kia đều hóa thành một dòng lũ lớn, cuồn cuộn tập hợp lại rồi tiến vào trong cánh cửa thần bí ấy.
Cánh cửa này vậy mà càng trở nên mờ ảo hơn, tiếng tụng kinh như có như không truyền ra, cổ xưa và thần bí, xa xăm và mơ hồ, khiến cho tâm thần của một vài bá chủ ngẩn ngơ, còn muốn ngộ đạo.
"Thế quái gì mà xin với mời, ngươi ở hạ giới đã nhiều năm nên nhất định đã đạt được thiên Siêu thoát kia, hoặc là nhận được tạo hóa khác, hôm nay ngươi buộc phải giao ra, nếu không thì đừng mơ chạy thoát!" Có người lên tiếng.
Lúc này, sát trận thứ tư đã mở, khí hỗn độn trở nên mãnh liệt lập tức nơi đây liền mơ hồ, như đã biến thành một sát trường đáng sợ nhất từ xưa tới nay.
Tiểu Tháp trở nên nghiên túc, bị mấy tên bá chủ hợp lực vây kín, là một đại nạn. Chớ đừng nói tới trận pháp thứ tư này, một khi nó hoàn toàn bộc phát thì khó mà tưởng tượng nổi.
Nó hóa thành một chùm sáng lơ lửng bên cảnh Liễu Thần, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất thủ.
Bỗng nhiên, hư không nứt ra, từng chiếc lá xuất hiện, không ngừng lơ lửng, ánh xanh chiếu rọi, tất cả đều tỏa ra bảo quang, hóa thành trận kỳ.
"Uhm, lại một một tòa sát trận?!" Có người tái mặt, trận pháp này sớm đã được bố trí, vậy mà bọn họ lại không hay biết.
"Xoẹt!"
Lá xanh bay xuống, một luồng thánh quang hiện lên bao phủ đám người phía trước, phù văn cứ như là xiềng xích khóa chặt lại, khó lòng tránh thoát được.
"Giết!"
Có người hét lớn, bắt đầu động thủ, Liễu Thần đang trong trận pháp vậy là lại dám ra tay, bọn họ chắc chắn sẽ mạnh bạo chiến một trận hòng g**t ch*t sinh linh đầy đáng sợ này.