Thân tháp trắng noãn, tuy là xương cốt thế nhưng lại rất lấp lánh, cứ như là ngọc thạch vô cùng trong suốt.
Hai tòa thân tháp bắt đầu dung hợp, nhẹ nhàng ghép nối lại với nhau cứ như là "dương chi bạch ngọc", vị trí ghép nối khẽ nhão ra rồi bắt đầu hòa lẫn với nhau, toàn bộ quá trình đều phát triển theo chiều hướng thuận lợi.
Thế nhưng, Hắc kim tước, Luân hồi bàn, Trượng lục kim thân vẫn ở nơi đây, làm sao trơ mắt nhìn hai tòa tháp hợp nhất chứ, tất nhiên ai cũng muốn ngăn cả, bắt đầu xuất thủ.
Tiểu Tháp vô cùng sốt sắng, lập tức tụng ra một đoạn kinh văn, hào quang chiếu rọi, lượng lớn phù văn tiến vào bên trong thân tháp hai tầng kia để cọ rửa thân tháp mà bấy lâu nay bản thân của đạo nhân Âm dương quản lý, gia tốc quá trình hợp nhất.
Liễu Thần chắc chắn sẽ dốc sức bảo vệ, lập tức chống lại đám người đang lao tới kia, trong lúc nhất thời hỗn chiến lại bùng phát, vô cùng kịch liệt.
Luân hồi bàn chấn động, một đám sương mù phủ xuống Liễu Thần, đây chính là khí sinh tử có thể khiến người khác tiến vào luân hồi, vô cùng mạnh mẽ và kỳ lạ.
Trên đầu Liễu Thần có một cây nhỏ phát sáng đánh tan đám sương mù kia, khiến cho nó không cách nào tiến tới gần người.
Nhưng mà, chủ nhân của Luân hồi bàn há dễ dàng buông ta, miệng hắn không ngừng tụng kinh, bên trong bàn tay như ẩn như hiện hiện lên sáu tầng pháp tắc cứ như là đang khai thiên, sau tầng đồng thời b*n r*.
Thần quang Lục đạo vô cùng kinh thế, khiến những người khác phải dồn dập tách ra, không muốn trúng phải đòn này.
"Đáng tiếc, bị thiếu khuyết, cũng không phải là chân nghĩa thật sự của Lục đạo." Đầu tiên là Liễu Thần tỏ ra kinh ngạc, sau đó là thong dong, hai tay kết ấn, trước người xuất hiện một con Côn bằng bùng phát ra ánh vàng chói mắt, kế tiếp nó vọt tới đánh văng chùm pháp tắc kia.
"Xoẹt!"
Kiếm khí quét tới, pháp thân ngũ hành của Bất lão Thiên tôn lại tới, trong đó pháp thân Kim hành cầm thanh kiếm màu bạch kiếm trong tay chém thẳng tới, kiếm khí cắt đứt bầu trời.
"Cooong!"
Liễu Thần tung ra một chưởng, sau đó nhanh chóng hóa lớn, ép cho hư không sụp đổ rồi đánh thẳng lên thân kiếm khiến cho thanh này rung lên liên hồi, phù văn sáng rực trong kiếm khí đều lu mờ đi cả.
Hắc kim tước hót lớn, cả người phát sáng, hàng trăm hàng ngàn lông đen bay ra, nó chính là tinh linh chí cường mà thiên địa sinh ra, là do nguyên chất của kim loại biến thành, cho nên lông của nó cũng đồng dạng vô cùng vắc bén.
Tiếng coong coong vang lên, xung quanh Liễu Thần hiện ra từng luồng đạo văn, ép nát rất nhiều lông đen.
Chỉ trong nháy mắt, Liễu Thần đã quyết đấu với mấy vị cao thủ, nghênh chiến tất cả mọi người, khiến cho chiến khí nơi đây ngút trời, chấn động vực ngoại, cạnh tượng kinh người.
Nếu như là những sinh linh khác thì đã chết từ lâu rồi, dù sao cũng là chống đỡ trực diện công kích của mấy bị bá chủ.
"Keeng!"
Tiếng chuông êm nhịu từ trên chín tầng trời vang xuống, ký hiệu xuất hiện dày đặc trên thân chuông, ánh sáng rực rỡ trấn áp xuống, luồng uy h**p này cực kỳ đáng sơn.
Bóng người đứng trên chuông rất mơ hồ, con ngươi sâu thẩm thế nhưng trong lúc nhấp nháy lại có thần mang sắc bén, cứ như là tia chớp lao nhanh ra ngoài.
Hiển nhiên, hắn cũng muốn xuất thủ, vừa nãy, Liễu Thần dám đoạt miếng mồi ngay trước miệng thì làm sao hắn dễ dàng cho qua được chứ.
Người này rất mạnh, khiến không ít bá chủ kiêng nể, khi thấy hắn hung hăn đánh tới thì vội vàng rút lui, lựa chọn quan chiến.
"Rầm!"
Cây nhỏ cao một thước trên đỉnh đầu của Liễu Thần phát ra ánh sáng xanh biếc, hành trăm hàng ngàn cành cây duỗi thẳng đón lấy chiếc chuông lớn đang úp xuống kia.
"Ầm!"
Lúc này, tiếng chuông vang không còn êm dịu nữa là cứ như là tiếng nổ vang của thiên lôi, hai bên va chạm vào nhau cứ như nước lũ tràn đên.