Trong hoàng cung, Liễu Thần hóa thành thân người, một cây liễu màu xanh biếc chỉ cao một thước treo lơ lững trên đầu nó, không ngừng buông xuống từng tia khí hỗn độn bảo vệ thân thể.
Nó phải đi rồi, trong con mắt lưu chuyển ánh sáng, từng bức thần đồ ẩn hiện, như là quá khứ, cũng giống như là kiếp sau, ẩn chứa rất nhiều thần bí.
Trong lòng Thạch Hạo khẽ run, là báo trước chuyện gì? Lúc này, Liễu Thần vô cùng siêu thoát, nở nụ cười sáng ngời, thoải mái vô cùng, hai mắt tựa như chiếu rọi tương lai cổ kim.
"Liễu Thần!" Âm thanh của Thạch Hạo hơi run run, nó biết Liễu Thần sẽ rời đi, thế nhưng trong lòng vẫn tràn đầy luyến tiếc.
Áo trắng tung bay, Liễu Thần siêu nhiên cứ như là thần tiên, từng bước từng bước ra khỏi hoàng cung, nó nhìn lên trời cao, rốt cuộc cũng rời khỏi phàm trần, bước lên con đường của chính mình.
...
Thần la hét, ma kêu gào, thiên địa như muốn đảo ngược, như tiến vào thời đại thái cổ trong truyền thuyết, nhân thần cùng thế, vạn linh tranh bá!
Bầu trời nứt ra, đi kèm là sấm chớp, hàng loạt sinh linh xuất hiện, những phàm nhân trên mặt đất đều run rẩy khó có thể tin vào mắt mình, ai nấy cũng ngửa đầu quan sát sau đó là xụi lơ trên đất.
Những sinh vậy kia đều là trong truyền thuyết, hay có thể gọi là Thần ma.
Đầu tiên, chúng sinh chấn động, sau đó là sợ hãi!
"Ầm!"
Tiếng rung mạnh lại vang lên, vết rách hư không nhanh chóng lan tràn, bầu trời vỡ nát, âm vụ dày đặc tuôn ra.
Giữa bầu trời, một dòng sông màu vàng cực lớn dâng lên, trong đó lơ lửng các loại khung xương, thi thể, muốn biết muốn chảy về phương trời nào.
Hoàng thủy cuồn cuộn mang theo âm khí.
"Đây là hoàng tuyền!" Một ông lão kêu to.
Không cần nói là phàm nhân, dù là tu sĩ cũng chấn động, trong lòng hoảng sợ, thần thoại Thái sơ lại tái hiện sao, hoàng tuyền chảy từ một thế giới khác tới, là muốn hóa Hoang vực thành tử giới ư.
Các tia chớp màu đỏ ngòm đan dệt, dòng nước màu vàng đổ xuống, tình cảnh này khiến ai nấy đều run rẩy, cứ như tận thế vậy.
"Nối liền với một phương Minh thổ, muốn hủy diệt Hoang vực sao?" Tiểu Tháp nói.
Dựa theo suy đoán của nó, có một vài người thọ nguyên đã gần hết cho nên mới điên cuồng như vậy, lần hạ giới này, nếu không tìm được một vài tạo hóa kia thì bản thân cũng chỉ có thể tọa hóa* mà thôi.
(*) Khác với Tạo Hóa. Trong đạo Phật chỉ Hoà thượng ngồi chết.
Một bóng người vụt lên trời cao, một bước đã tới trước dòng sông màu vàng ấy, bạch y phần phật cứ như cưỡi gió bay đi vậy, hóa thành một vị tiên bất hủ, Liễu Thần đã ra tay rồi!
Bàn tay trắng bóng xẹt qua âm khí khắp nơi trên bầu trời, khói đen cuồn cuộn, tất cả đều bị đánh tan, còn cơn hoàng thủy cuồn cuộn kia cũng phải chảy ngược trở lại, trở về thượng giới.
"Ngươi dám!"
Một tiếng rít truyền tới, một sinh linh màu bạc xuất hiện, khí hỗn độn lượn lờ, sau lưng mọc ra một cặp cánh bằng thịt trắng noãn, đây là Hỗn độn thi.
Sau lưng hắn mây đen cuộn trào, âm linh hò hét, một mảnh Minh thổ hiện lên gần như va chạm vào Hoang vực.
Liễu Thần vỗ ra một chưởng, tinh khí sáng rực bùng phát, đánh tan toàn bộ khói đen vô tận kia, trả lại vẻ sáng sửa cho trời đất, Minh thổ màu đen đầy hùng vĩ ấy rung động rồi ầm ầm rạn nứt.