Trận chiến Phong thần sắp diễn ra!
Chỉ trong mấy ngày sắp tới thì tất cả sẽ kết thúc. Trong lòng Thạch Hạo bồn chồn, lúc đó cũng là lúc Liễu Thần ra đi, từ biệt hay là vĩnh biệt nữa.
"Rầm rầm!"
Trên vòm trời, sấm vang chớp giật, mây đen chớp lóe múa tung, một vài thần ma như ẩn như hiện, hình thể khổng lồ, khí tức mạnh mẽ sắp sửa hiện thân.
Tiểu Tháp ngạc nhiên, sau đó vút một tiếng lao thẳng lên trời cao rồi nhìn về phía cuối chân trời.
"Ta còn tưởng rằng là mười vạn thiên binh hạ xuống, mấy giáo cùng nhau liên thủ muốn một cú thu gọn sạch sẽ, không ngờ còn hơn cả tưởng tượng của ta nữa."
Tiểu Tháp xuất hiện ở phía trên hoàng cung, ý lạnh tỏa ra, tựa như nó trông ngóng chuyện gì đó.
Có sinh linh mạnh mẽ muốn hàng lâm, tất cả đều bất phàm, thế nhưng nhiều nhất chính là anh linh, được triệu hoán từ Minh thổ tới đây, muốn vượt giới để chinh phạt, tìm tòi toàn bộ Hoang vực.
Nơi gọi là Minh thổ, đó chính là chiến trường nổi danh thời cổ đại, bởi vì âm khí quá thịnh khiến cho các linh hồn người chết tụ lại và không tan biến, hình thành nên nơi dừng chân của các anh linh.
Thượng cổ có Minh thổ, trong đó có một số nơi âm khí ngập trời, yêu tà tới mức kinh hồn, tương truyền hình thành vùng đất Luân hồi.
Cuối chân trời, sấm vang rền không thôi, rõ ràng có người mở ra Minh thổ và đang triệu hoán vô số anh linh lại đây, muốn xung kích Hoang vực, chỉ với mục đích là tìm những tạo hóa kia.
Đối với sinh linh hạ giới mà nói, đây quả là một hồi đạn nạn!
Nếu như Minh thổ bị mở ra trong mấy ngày liên tiếp thì rất khó mà tưởng tượng nổi sẽ có bao nhiêu anh linh tiến vào trong Hoang vực, tới thời điểm đó chắc chắn sẽ là một cơn hạo kiếp, âm khí bao phủ, vạn vật khô cạn.
"Là do kẻ nào làm, lại có người gia nhập nữa ư, sẽ không phải là một thi thể hỗn độn từ trong Minh thổ đấy chứ?" Tiểu Tháp lộ vẻ nghiêm túc.
Thạch Hạo kinh ngạc, luyện chế thành Hỗn độn thi, chỉ cần vừa nghe tên thôi cũng đã khiến người khác phải rùng mình, hiển nhiên là cường giả cực kỳ đáng sợ!
"Là đang thăm dò sao?" Liễu Thần nói, trận chiến cuối cùng sắp diễn ra, nhiều nhất sẽ không quá năm ngày, khắp nơi dồn dập hành động và chuẩn bị.
"Xèo!"
Một luồng lưu quang bay ra, đó là một cành liễu lấp lánh ánh xanh xông thẳng tới chân trời, nó hóa thành một cây Hồng kiều* sáng rực xuyên qua khu vực này.
(*) Cây cầu bằng cầu vòng.
Đám mây đen kia bị xé ra, rất nhiều tia chớp tiêu biến, một cành liễu óng ánh xuyên thủng tiến vào trong vết nứt ấy!
Tiếng gào thét vang lên, nơi đó có một vài sinh linh mạnh mẽ muốn vượt giới, kết quả tất cả đều bị cành liễu màu xanh này đâm thủng, những thi thể bị xuyên thủng tạo thành một xâu trên cành liễu.
Thạch Hạo thấy thế thì kinh ngạc tới trợn tròn mắt, rõ ràng nó cảm giác được, những sinh linh kia mạnh mẽ tới kỳ lạ, nhưng chỉ trong một hơi thở thì đã bị Liễu Thần ghim chặt trong hư không.
"Gào...."
Những tiếng rít gào đầy giận dữ truyền ra từ trong vết nứt ấy, một người khổng lồ màu vàng điều động chiến xa, tay cầm chiến phủ, cứ như là Thần vương đang tuần tra muốn lao xuống dưới để chém đứt cành cây kia.
"Vụt" một tiếng, cành cây màu xanh của Liễu Thần tỏa ra ánh hoàng kim, toàn bộ phiến lá hay chồi non đều như thế, trong chớp mắt đánh về phía tên đang dò xét kia, đâm thủng lao vào trong vết rách hư không cực lớn ấy.