Sáng sớm, ánh mặt trời vàng rực len lỏi khắp nơi.
Cả người Thạch Hạo lấp lánh ngồi xếp bằng ở dưới gốc cây đầu thôn, nó ngồi im yên lặng cả đêm dài, những chuyện vừa nghe được quá mức bí ẩn, tinh khí lưu chuyển tựa như nhập định.
"Nên tu hành thôi." Một vài đứa bé tự giác dậy từ sớm, tới đầu thôn đón ánh bình minh để rèn luyện.
Thạch Hạo mở mắt, khi nhìn thấy dáng vẻ của đám nhóc này thì liên tưởng tới lúc mình còn nhỏ, khóe miệng chợt nở nụ cười, năm đó bọn nó cũng như thế, cũng cố gắng dậy sớm để tu tuyện.
Đám nhóc này, vừa tu hành vừa len lén nhìn về phía nó, nếu như không phải có Thạch Lâm Hổ đang giám sát thì đã chạy tới bên cạnh nó rồi.
Trong lòng Thạch Hạo rất yên tĩnh, tháng ngày bình thản và đơn giản này rất thoải mái, tiếc là một đi không trở lại, nó đã lớn, có con đường riêng của mình, rất khó ở lại trong Thạch thôn.
Mấy ngày tiếp theo, Thạch Hạo thực hiện lời hứa của mình, truyền pháp môn chim thần cho đám Tử Vân, Đại Bằng, Tiểu Thanh, hi vọng chúng nó càng ngày càng mạnh mẽ hơn.
Bảo thuật đầu tiên của nó là đều học từ trên người của bọn này, dựa theo đó mà tu luyện phát triển cho nên mới có thành tựu như hiện tại.
Một tòa tế đàn được xây dựng ở trong thôn, hào quang lấp lánh, rõ ràng là ngọc thạch thế nhưng lại cứ như là kim loại. Đây là do Liễu Thần tạo nên, vật liệu được sử dụng đều là cao cấp nhất, bên trên có khắc vẽ cầu kỳ, mơ hồ hiện ra khí hỗn độn. Tế đàn này vừa xuất hiện, cả vùng thế giới trở nên khác biệt.
Tộc trưởng Thạch Vân Phong thở dài, tóm lại, Liễu Thần phải rời đi cho nên đây chính là việc cuối cùng có thể giúp cho Thạch thôn.
Mạnh mẽ như nó, có thể dõi mắt khắp chúng sinh, thế nhưng lại chẳng hề bạc tình, sinh sống trong thôn bấy lâu nay nên cũng ưu lại dấu ấn khó quên trong lòng, cho nên mới sắp xếp những thứ này.
Tế đàn này là một trận pháp, có thể bảo vệ Thạch thôn, cũng chính là một truyền tống trận cỡ lớn có thể di chuyển tới các nơi, chỉ cần xác định được tọa độ là có thể rời đi.
Tế đàn này là sự nâng cao hơn của thần trận mà nó đã bố trí trước đây.
Đương nhiên, muốn khống chế và nắm giữ pháp đàn này thì vô cùng nghiêm ngặt, nếu không cũng chẳng dễ mà thông với bên ngoài, ngược lại rất có thể sẽ đưa tới mối họa vô cùng lớn.
"Ầm!"
Tiếng vang rung trời, nơi sâu trong dãy núi, Bóng Lông đang luận bàn với Thạch Hạo, bộ lông màu vàng toàn thân phát sáng, lấp lánh ánh sáng thần thánh cứ như là tơ lụa vậy.
Thạch Hạo nhe răng trợn mắt, dù đã mặc vào chiến y Bất diệt kim thân thế nhưng cũng cảm thấy hơi chịu không nổi, Thần hỏa đã nhen nhóm này đã xuyên thấy qua thiết côn màu đen nơi tay của Bóng Lông truyền tới, chấn cho xương cốt của nó vang lên không thôi.
"Cái con khỉ chết tiệt này, mày liệu hồn với tao, đừng trách tao bắt nạt nghe chưa!" Thạch Hạo kêu to, triển khai pháp môn Côn bằng xông về trước, hai luồng khí Âm Dương lưu chuyển, mạnh mẽ vô cùng.
"Đến đi, đến đi, chỉ cần đầu ngón tay cũng đủ diệt ngươi rồi!" Bóng Lông biến hóa, cũng không phải cao lớn tận trời cao, cũng chẳng phải nhỏ như nắm đấm, mà chỉ cao hơn người bình thường một chút thế nhưng lời nói lại vô cùng điên cuồng.