Thạch Hạo ngẩn người, trong lòng chấn động, là khu vực đáng sợ như thế nào? Mênh mông vô cương, toàn bộ đầy tính bất ngờ, dù là bá chủ thượng giới cũng không dám đặt chân.
Sau khi bước ra bước kia, muốn tới nơi đó ư?
Đường có rất nhiều, lựa chọn hoàn toàn khác nhau. Xưa này vẫn có lời đồn rằng, sau khi bước ra bước kia thì kèm theo đó là sự kinh khủng là vô cùng kỳ lạ, chẳng lẽ là nơi ấy sao?
Thượng giới rộng vô ngần, vô số chủng tộc, khu vực mà ngàn tỉ sinh linh sinh sống cũng không biết rộng lớn hơn hạ giới bao nhiêu lần, ấy vậy mà cũng chỉ là một góc của thượng giới mà thôi.
"Còn nhớ cây dược ở gần Dược đô của cảnh nội Hỏa quốc không?" Tiểu Tháp nói.
Thạch Hạo từ trong trạng thái xuất thần tỉnh lại, gật gật đầu nói: "Tự nhiên là nhớ."
Trong sơn cốc kia có trồng một cây kỳ dược, được xưng là linh căn đệ nhất thượng giới được vô số trận pháp bảo vệ, khi lần đại kiếp nạn diễn ra thì có mấy bị bá chủ tới công kích hòng ngắt lấy.
Kết quả, đó là một sát cục.
"Linh căn ấy vốn là một sinh linh đáng sợ, vô tận năm tháng trước đây, ba vị bá chủ sắp chết cùng nhau thăm dò một khu vực thần bí vô cương, sau đó thì gặp phải tao ngộ, gian nan lắm mới thoát chết thế nhưng hai người phải bỏ mình, sau đó nó hóa thành cây dược này." Tiểu Tháp nói.
"Hả?!" Thạch Hạo lè lưỡi.
Quy tắc bí ẩn này nghe có chút kỳ lạ, khiến người khác khó mà tin được, một kỳ dược tuy được xưng là linh căn đệ nhất, thế nhưng tiền thân của nó... quá bất hợp lý mà!
"Cũng chỉ là linh căn đệ nhất trong mắt của các giáo mà thôi, khu vực thần bí lớn như thế, ai mà biết còn có bao nhiêu." Tiểu Tháp nói.
Ánh trăng bạc như nước, như một làn khói mờ ảo bao phủ lấy Thạch thôn, nơi đây nằm ở một góc Đại hoang, lúc này yên ắng và tĩnh lặng, rời xa trần thế.
Phương xa có núi lớn nguy nga, sơn mạch nguyên thủy bao la, thi thoảng truyền tới những tiếng gào thét của hung thú, thế nhưng không một con nào dám lại gần.
Đây thôn, ánh xanh lấp lánh, vầng sáng nhu hòa chảy xuôi.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng dưới gốc cây, nó thất thần, chỉ vừa mới nghe thấy mà đã bị hớp hồn, tinh thần cứ đặt ở việc làm sao mạnh lên để tìm rõ ngọn ngành.
Hiển nhiên, đây cũng là hàng loạt sự việc kỳ lại mà thôi, còn có rất nhiều nữa.
"Thư viện Bạch lộc, thư viện Tạo hóa, mỗi một thư viện đều không yếu hơn các đại giáo, họ từng cùng nhau thăm dò những khu vực thần bí kia, tu vi của hai viện trưởng đều vang dội cổ kim, họ mang theo nhóm học sinh mạnh mẽ nhất tiến vào, thế nhưng đều đẫm máu quay ra." Tiểu Tháp nêu lên một ví dụ thực tế.
Một vị đệ tử vừa trốn thoát nơi đó nói, khi thâm nhập không lâu thì một vị viện trưởng thấy đoạn gỗ dài khoảng một trượng bị sét đánh cháy đen thui, mặc cho lão viện trưởng này có pháp lực chấn thế thì liền bị hóa thành một vũng máu.
Mà một vị viện trưởng khác kỳ lạ hơn nữa, phát hiện ra một giọt nước mưa tỏa ra hào quang mười màu, sau khi đoạt lấy trên tay thì lập tức lão hóa thành một bộ xương trắng, thịt và nguyên thần đều bị hòa tan cả.