"Tổ địa?" Vợ chồng Thạch Tử Lăng nhận được tin tức thì trong lòng trở nên nôn nóng, bọn họ vô cùng cảm kích người của Thạch thôn, nếu không có họ chăm sóc thì con trai trưởng làm sao có thể phát triển tới hiện tại chứ?
Trung ương Thiên cung, bóng người của Liễu Thần mờ ảo đứng ở trung tâm, khí hỗn độn tràn ngập, xung quanh là lơ lững ba ngàn giới, vô số thần linh như ẩn như hiện quỳ bái nó.
Vợ chồng Thạch Tử Lăng chấn động, cảnh tượng gì thế kia?
Dù là Tần Hạo luôn luôn tỏ vẻ xa lánh thì cũng phải ngẩn người há miệng, không biết nói ra sao.
Phong thái tự tin, siêu nhân trên cả hồng trần như Nguyệt Thiền cũng mở to cặp mặt đẹp, giật nảy mình, miệng xinh há rộng lộ vẻ không hề tin nổi.
"Đây là cường giả phía sau hắn sao?" Nguyệt Thiền nói, trong lòng chấn động, cuối cùng cũng hiểu vì sao Thạch Hạo lại 'hung tàn' như thế, có thể quét ngang đối thủ, dám chống phá với truyền thừa bất hủ.
"Đám nhân vật này..." Tần Hạo khẽ nói, trong lòng chấn động không thôi.
Lúc này, Thạch Hạo chẳng hề vui vẻ gì, tiểu Tháp, Liễu Thần phải đi khiến nó khó chấp nhận được.
Một cành cây xanh nhạt mang theo giọt sương, tỏa ra ráng mây xanh, sở hữu sinh cơ không gì sánh được, vút một tiếng, nó xuyên thủng hư không mở ra một thông đạo sáng rực.
"Đi thôi." Thạch Hạo mời ba mẹ đi trước, tiến tới Thạch thôn.
Ngay cả Nguyệt Thiền, tuy có quan hệ rất phức tạp với Thạch Hạo, thậm chí là có địch ý thế nhưng cũng bị mang theo, dù thế nào thì cũng không để nàng lại một mình được, miễn gặp phải chuyện ngoài ý muốn.
Đương nhiên, nếu không có Tần Di Ninh thì lần đi này nàng cũng chỉ có thể bị phong bế trong Thế giới hộp báu mà thôi. Với việc này, ác cảm với thánh nữ độc ác này của Nguyệt Thiền đã giảm bớt, cuối cùng nhìn thấy được người bí ấn phía sau tiểu Thạch.
Đây là một thông đạo được xây dựng từ phù văn, mấy người bước vào bên trong cũng không lâu thì đã tới phần cuối, phía trước trở nên mơ hồ, gợn sóng khuếch tán.
Sau giây lát, họ bước ra ngoài, chân đạp trên mặt đất đầy kiên cố.
Thạch Hạo hít sâu một hơi, mùi vị của hương cỏ cùng với hương trái cây nhàn nhạt, còn có mùi của đất phả vào mặt, không khí rất trong lành.
"Hả?" Thạch Hạo kinh ngạc đánh giá bốn phía, cảnh vật rất quen thuộc, vị trí của Thạch thôn không phải đã thay đổi rồi sao? Làm sao lại vẫn như trước thế này.
"Khu sơn thủy nồng nặc linh khí này, trong phạm vi mười dặm đã bị ta di chuyển toàn bộ." Liễu Thần giải đáp.
Sau khi tiến vào vùng núi này thì tinh khí hừng hực, rõ ràng thích hợp cho việc tu hành hơn trước kia nhiều, sinh cơ càng nhiều hơn, bởi vì vùng đất mới này có tới mấy linh mạch.
Hồ nước vẫn còn đó, chim loan năm màu vẫn qua lại, lông chim sáng rực bay lượn, thú một sừng ở trên bờ cũng tạo thành từng đàn, toàn bộ đều lấp lánh ánh bạc, chẳng hề sợ người.
Gần đó, có linh cầm thụy thú đủ loại, có một thôn xóm phía ấy, cứ như là thế ngoại đào nguyên làm người khác yên tĩnh lại.
Thạch Hạo tranh giết bên ngoài, thế nhưng mỗi khi trở về nơi đây thì các xúc động trong lòng đều được tịnh hóa, lòng nó vô cùng thả lỏng, đây là nơi mà lòng nó gửi gắm vào.