(*): Oa - Trẻ con, con nít.
"Luân hồi!" Thạch Hạo hét lớn, chân thân bất động đứng sừng sững ở giữa bầu trời, mái tóc màu đen rối tung, cứ như là một vị Ma thần phục sinh!
Ở nơi ngực nó, chân cốt phát sáng, người tí hon kia nhanh chóng phóng lớn mang theo vô lượng thần văn lao ra ngoài giết về phía chủ thân Nguyệt Thiền, nhanh tới cực hạn.
Chỉ trong nháy mắt, luồng ánh sáng này hóa thành vĩnh hằng!
Con ngươi của Nguyệt Thiền co rút lại, lưng chợt lạnh toát, lông tơ cả người đều dựng thẳng, linh cảm đại họa lâm đầu, bởi vì khoảng cách giữa đôi bên rất gần, rất khó tránh né.
Nàng hét lên một tiếng, băng cơ ngọc cốt, thể phách lấp lánh, hàng loạt ánh sáng vọt lên, nàng dùng hết khả năng vận dụng đạo hạnh một thân của mình để phòng ngự!
Nhưng mà, việc này quá đột ngột, sự đánh giết của thiếu niên Chí tôn thì làm sao có thể dễ dàng hóa giải được chứ, phù văn Chí tôn sớm đã tiến lại gần bao trùm lấy nàng.
"Xoẹt!"
Hàng loạt chân long, tiên hoàng, thao thiết, kim ô vừa mới lao ra ngoài thân thể vẫn chưa có hình thành, tất cả đều bị áp chế, lập tức tán loạn sau đó từ từ quay ngược lại trong thân thể của nàng.
Hiện tượng này chẳng hề tốt tí nào, bảo thuật bị gián đoạn phần lớn!
"Bổ thiên thuật!"
Chủ thân Nguyệt Thiền hô lớn, vẻ thâm thúy trong đối mắt ấy biến chuyển, cảnh tượng tráng lệ của thần nhân Bổ thiên, muôn dân trong cửu thiên thập địa quỳ bái và hò hét.
Nhưng mà bảo thuật lần này của Thạch Hạo lại mạnh mẽ tới kỳ lạ, người tí hon ngồi xếp bằng trên Chí tôn cốt giết thẳng ra ngoài, đó chính là sự thể hiện hữu hình của kinh văn.
"Ầm!"
Nó tung ra một quyền va chạm với Bổ thiên thuật, dị tượng mênh mông tu bổ thiên địa ấy lập tức mơ hồ, bầu trời vặn vẹo, không gian sụp đổ.
Hai bên tỏa ra mưa ánh sáng, rõ ràng là quyết đấu sinh tử thể nhưng lại có cảnh tượng xinh đẹp như thế này.
Bóng người mà Chí tôn cốt hóa sinh mắt lạnh như điện, bễ nghễ cửu thiên, nắm đấm lượn lờ ký hiệu lấp lánh, chấn cho kỳ cảnh Bổ thiên ở phía trước sụp đổ, chùm sáng ngút trời.
Nguyệt Thiền rút lui, khóe miệng ho ra máu, lần này do vội vàng đón đỡ nên toàn bộ bảo thuật đều bị áp chế ngược trở lại, ngay cả Bổ thiên thuật cũng không có phát huy tới cực điểm, gần như muốn dập tắt.
Bước ngoặc cuối cùng, nàng vận dụng hết khí lực của mình, khống chế áo nghĩa Bổ thiên, lúc này "hữu hối*" trong tâm của nàng muốn quay lại để thay đổi kết quả của trận chiến này.
(*): Có ân hận - Một chiêu trong Bổ thiên thuật, có nhắc tới ở chương trước.
Đây chính là chỗ nghịch thiên của Bổ thiên thuật, bẩm sinh đã bất bại, có thể cải sinh tử cục.
Mái tóc của nàng bay lượn, quần áo rách nát, cơ thể trắng mịn lộ ra hơn nửa, cứ như một nữ thần niết bàn, đường cong ngạo nhân, tỏa ra hào quang thánh khiết, thiêu đốt tiềm năng sâu trong cơ thể mình.
Bổ thiên thuật vốn đã bị suy yếu lúc nãy, nhưng sau khi được gia trì thì lần nữa phát sáng, muốn thay đối kết cục mà mình chuẩn bị bị chém chết.
Tiếng tụng kinh vô cùng lớn vang lên, như không phải tới từ hai người mà là thuộc về hai loại kinh nghĩa khác nhau, hai bên không ngừng va chạm giao phong, hóa thành chân nghĩa nguyên thủy nhất.