Trong tầng mây, ánh sao bị ngăn cản, thiên thạch cũng không rơi xuống nữa.
Một bóng người lờ mờ lưu chuyển ánh sáng óng ánh, lúc này thân thể run lên, nàng cứ như bị người khác đánh trúng, khó có thể duy trì vẻ siêu nhiên của mình.
Trong nháy mắt ấy, cơ thể của nàng tăng vọt ánh sáng thượng tiên, hóa thánh dải ngân hà óng ánh vờn ở xung quanh, khí tức mạnh mẽ dâng lên, phù văn vô lượng dày đặc bao lấy bản thân.
Lúc này, nàng chặt đứt liên hệ với bên dưới, giúp cho vạn pháp không thể dính vào cơ thể, dùng thần thức quan sát, xem chân ngã, tụng tiên kinh, khiến cho nội tâm đang chấn động kia yên tĩnh lại.
Thứ trải nghiệm đầy nóng rực này, có thể nói là rất tệ, tâm tư từ khi xuất thế tới giờ chẳng hề ăn khớp nhau, còn có cảm giác lân lân xung đột lẫn nhau, đối với nàng, chỉ trong chốc lát vừa rồi cứ như đang di chuyển dưới địa ngục vậy.
Nàng chính là Trích tiên tử, cao cao tại thượng, trong lòng chưa bao giờ xảy ra cảm giác như vừa rồi, thế nhưng vừa nãy lại diễn ra thứ không thể nào tưởng tượng nổi làm cho đạo tâm chấn động.
Áo trắng tung bay, phù văn sáng rực, nàng đứng trong thiên địa này, đứng trên cao đám mấy đen ấy, tức giận nổi lên, vậy mà dám khinh nhờn nàng, không thể tha thứ!
Cố gắng tĩnh tâm khôi phục lại như cũ, nàng nhìn xuống bên dưới, thiên niên ấy đang cười, ôm chặt lấy Nguyệt Thiền trông rất thân mật, đó là sự khiêu khích trắng trợn.
Bên dưới, trước Thiên cung nguy nga, hai người dán chặt vào nhau nhìn bầu trời, thiếu niên này lộ hàm răng trắng bóng, cảm nhận dư vị ngọt ngào vừa rồi, nở nụ cười tươi với nàng với đầy ẩn ý.
Trên đám mây, bóng người xinh đẹp ấy, chủ thân Nguyệt Thiền càng ngày càng lạnh, hào quang trắng noãn chiếu rọi về bốn phía, nàng trông mờ ảo gần như là hóa đạo, cùng tồn tại với Tiên.
Nhưng mà, nhìn kỹ thì có thể phát hiện, trong con ngươi của nàng là những thần mang, là sự phẫn nộ của 'Trích tiên', không có quát mắng cũng không nguyền rủa, chỉ có một gợn sóng mãnh mẽ khuếch tán.
"Xoẹt!"
Rốt cuộc, nàng giơ tay lên, xung quanh hiện lên hàng loạt ngôi sao, sau đó hóa thành một con đường, dọc theo đầu ngón tay của nàng lao về hoàng cung bên dưới.
Thiên thạch thành mưa, trong đó có một vệt sáng vô cùng lấp lánh, đó là hơn mấy trăm viên thiên thành tạo nên một vệt sáng, theo như quỹ tích trước kia va chạm xuống, nhằm thẳng vào Thạch Hạo!
Thủ đoạn này vô cùng kinh người, cô gái xuất trần đứng giữa trời cao kia giơ tay, ánh sao ngưng tụ, thiên thạch thành đường tập trung lại rồi oanh kích xuống, uy năng không cách nào phỏng đoán được.
Thiên thạch tỏa ra hình thành nên những đóa hoa!
Đây là thần mang vô cùng sáng rực, chỉ trong nháy mắt hoàng cung run lên dữ dội, cứ như biển gầm, sóng lớn vỡ bờ, toàn bộ cung điện đều phát sáng, không ngừng nổ vang.
Trận văn in vào trong hư không, bảo vệ những dãy cung điện tồn tại từ thượng cổ này, hàng loạt ký hiệu mạnh mẽ phát sáng chống lại công kích thiên thạch từ trên trời lao xuống kia,
Những âm thanh bụp bụp không dứt bên tai, rất nhiều sao băng lao xuống va chạm với trận pháp phát ra, sau đó là nổ tan, lưu quang xẹt qua, lóa mắt và kinh người, đồng thời đi kèm là những gợn sóng vô cùng đáng sợ.
Chỉ trong nháy mắt mà có hơn hai ba mươi ngôi sao bằng đồng loạt lao tới trước Thiên cung, không ngừng nện mạnh lên trên phù văn, xung kích tạo thành khó có thể tưởng tượng được.