"Ta có thể tin?" Thạch Hạo cười nói, bàn tay lướt qua chiếc lưng trần trắng như tuyết của nàng.
Làm nó thích thú chính là, trên da thịt mềm mại như tơ lụa lại nổi lên từng hột da gà khi các ngón tay của nó lướt qua.
Lúc này, lông tóc của Nguyệt Thiền đều dựng hết cả lên, cảm thấy như sâu bọ đang bò qua người chẳng hề dễ chịu chút nào, nói: "Ta nói là sự thật."
"Cần gì phải chơi trò đó?" Thạch Hạo không vừa lòng, khẽ vuốt mái lóc đen bóng của nàng, nói: "Nên nhớ, ta thần võ ngút trời, mà sao khi ta chạm vào người ngươi lại nổ da gà thế? Không thể tha thứ được."
"Ta nói thật, tại sao ngươi không tin?" Cặp mặt đen láy chớp chớp, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp và mịm màn hiện lên vẻ quyến rũ khiến người khác khó chống lại được.
Thạch Hạo nhíu mày, nói: "Vậy thì theo như ngươi nói, rõ ràng đó là chủ thân của ngươi, là một thể với ngươi, vậy sao lại nói ra những lời này?"
Khi nói những lời này thì nó cẩn thận suy nghĩ, phán đoán xem thử là thật hay giả, là muốn kéo dài thời gian?
Ánh trăng biến mất, mây đen giữa trời càng dày hơn bao phủ lấy Hoàng đô, trong thiên địa trở nên tối tăm, dẫn theo trong phòng tân hôn cũng chẳng có chút ánh sáng nào, bởi vì ngọn nến đã tắt.
Nhưng mà, thần quang trong đôi mắt của Thạch Hạo lại rất trong, vẫn có thể thấy rõ mọi thứ, thân thể trắng như tuyết nằm bên cạnh càng thêm xinh đẹp, mông lung và óng ánh hơn.
"Nàng là nàng mà ta là ta, sau khi chia thành hai thần thai thì chúng ta không thể nào là một nữa, tối thiểu nếu so với trước thì vẫn có điểm khác nhau." Nguyệt Thiền nói.
"Dù gì thì các ngươi cũng là một, ngươi sẽ phản bội chủ thân ư, sẽ thật sự nhờ tới ta?" Thạch Hạo cười nhạo, căn bản nó không tin, bàn tay day day lỗ tai của nàng, khiến nơi đó đỏ ửng lên.
Nguyệt Thiền vỗ mạnh lên bàn tay ấy, trên khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng mang theo vẻ ảo não, còn có loại tức giận và xấu hổ muốn chặt đứt cánh tay đó của nó.
Nàng chính là tiên tử của Bổ Thiên giáo, dù là ở thượng giới cũng cao quý không gì sánh được, lai lịch lại kinh người, không cho phép bất cứ kẻ nào khinh nhờn thế nhưng giờ lại bị người khác đùa giỡn lỗ tai, tùy tiện day day, thật sự vô cùng tức tối.
Thạch Hạo nở nụ cười, không để ý lắm nói: "Những lời như thế, còn chưa đủ sức thuyết phục."
"Ta sợ nàng sẽ giết ta." Nguyệt Thiền nói ra câu đó.
"Muốn giết thì cũng là giết ta, giết ngươi làm gì, cứu ngươi còn tạm được." Thạch Hạo lộ vẻ khác thường, trong lòng suy nghĩ.
"Nếu giết ngươi không được thì chắc chắn sẽ giết ta, khi đó sẽ giải quyết được vấn đề." Nguyệt Thiền nói, trong mắt lóe lên hào quang rất sáng.
Chủ thân và thứ thân đều là thân thể máu thịt cả, tất cả đều là thần thai, chỉ cần còn một người thì có thể tái tạo lại một thần thể hoàn mỹ khác.
Điều kiện trước tiên là một trong hai chủ thân và thứ thân phải có một người chết trước, nếu không, không cách nào tái tạo thần thể thứ ba được.