"Chỉ một điều kiện này, ngươi cũng không thể đáp ứng được sao?" Nguyệt Thiền nói, thân thể phát sáng, tuy tu vi bị phong bế thế nhưng làn da của nàng lúc nào cũng lấp lánh ánh sáng.
"Điều kiện này rất khó thành công, ta nghĩ muốn thực hiện được thì chí ít cũng phải tới vài năm sau." Thạch Hạo chẳng hề bị lung lay.
Giờ phút này, nàng nhíu mày, nội tâm vô cùng thấp thỏm, sự việc đã vượt qua khỏi tầm kiểm soát của nàng, trước giờ chưa hề xảy ra.
Xưa kia, chỉ cần nàng đi ra ngoài thì mọi người đều vờn quanh, bất kể đi tới nơi nào thì tuyệt đối là trung tâm ở nơi đó, tất cả mọi người đều phải dùng lễ mà kính.
Nay đối mặt với cửa ải khó như vầy khiến lòng nàng bất an, muốn tránh né, trong lòng vô cùng căng thẳng, nàng không ngừng suy nghĩ biện pháp.
"Vợ đẹp, thả lỏng đi nào." Thạch Hạo chọc cười, như là một loại an ủi, chẳng biết từ lúc nào nó đã cầm lấy bàn bay mềm mại ấy rồi dẫn nàng tới bên bàn đá, sau đó bản thân rót rượu đặt vào lòng bàn tay xinh đẹp này, chính mính cũng nâng chén, nói: "Chúng ta còn chưa uống chén rượu giao bôi."
"Sao?!" Nguyệt Thiền thất kinh, vừa nãy nàng không ngừng suy nghĩ, không để ý suýt chút nữa đã uống ly rượu mà Thạch Hạo đặt vào tay, giờ nàng cứ như gặp phải đại địch cẩn thận đề phòng.
Thạch Hạo nở nụ cười, nói: "Ngày thường ngươi chẳng hề như vậy, mờ ảo như tiên, thông minh xinh đẹp, giờ sao lại sốt sắng như thế hả, chỉ là sinh mấy đứa nhỏ chắc chắn dễ dàng hơn việc ngươi khổ tu để lột xác ra hai thần thai chủ thứ kia nhiều."
"Ngươi nói là, vợ chồng phải đồng tâm cộng khổ, giờ ngay cả nguyện vọng thứ nhất mà ta đưa ra cũng chẳng đồng ý, vậy thì sao khiến ta thành tâm được chứ?" Nguyệt Thiền nói.
Trong khi nói chuyện, mi tâm của Nguyệt Thiền phát sáng, một luồng khí tức thần thánh tràn ra, tựa như có một vị thần nào đó đang thức tỉnh, làm cho cả thân thể của nàng trở nên trong suốt và tỏa ra mùi hương thơm ngát.
Thạch Hạo giật mình, ngưng thần đề phòng, sau đó cẩn thận quan sát, Nguyệt Thiền đang thử nghiệm xông ra khỏi phong ấn của nguyên thần, thế nhưng đó đều phí công mà thôi.
Biển ý thức của nàng đang phát sáng, thế nhưng cô gái thánh khiết như thần kia cũng không cách nào động đậy được, chỉ có một ít ánh sáng thần thánh tuôn ra làm cho thân thể càng thêm quyến rũ mà thôi.
"Nói là vợ chồng đồng tâm thế nhưng ngươi lại muốn khôi phục sức chiến đấu, là muốn ra tay với ta sao?" Thạch Hạo cười nói.
Nguyệt Thiền cột lấy mái tóc, hào quang trên da thịt rút lui, nội tâm nàng lại thở dài, thật sự chẳng có một biện pháp nào hay sao? Nếu như có thể khôi phục lại thần thông, nàng nhất định sẽ phá vỡ phong ấn kia.
"Được rồi, ta không cầu những thứ khác, chỉ mong ngươi có thể bắt được Ma nữ." Nguyệt Thiền nói.
Thạch Hạo ngạc nghiên, sao lại chấp nhận lùi bước vầy? Đừng tưởng nó cười nói vui vẻ thế nhưng vẫn không ngừng đề phòng vị tiên tử của Bổ Thiên giáo này.