Hoàng cung nguy nga, trong ánh chiều tà hiện lên vẻ rực rỡ, mỗi một tảng đá nơi đây đều được nhuộm bởi hào quàng màu vàng nhạt, cứ như là chỗ ở của các vị thần thời viễn cổ.
Trong trung ương thiên cung, một cuộc hôn lễ đang được cử hành, cung điện to lớn, vàng son lộng lẫy, bao la vô cùng thế nhưng cuộc hôn lễ ấy lại rất đơn giản, chỉ có mấy người mà thôi.
Cặp đôi ấy tự nhiên là Thạch Hạo và Nguyệt Thiền tiên tử, ba mẹ là Thạch Tử Lăng và Tần Di Ninh, hơn nữa còn có Tần Hạo với gương mặt lạnh tanh. Ngoài ra, chỉ có đúng hai khách mời, đó chính là Bằng Cửu và Chiến vương.
Việc này vô cùng trọng đại, tiên tử thánh khiết của Bổ Thiên giáo lại kết hôn với người khác, nếu như truyền ra ngoài phỏng chừng sẽ khiến cho toàn bộ thế hệ trẻ tuổi đi thảo phạt Thạch Quốc, chinh phạt cái tên ma đầu này.
Nguyệt Thiền có tiếng tăm quá lớn, thực lực lại mạnh mẽ, là thánh nữ của truyền thừa đến từ thượng giới và cũng là thánh nữ của bọn họ, thế nên họ không cho phép lập gia đình, đây là một cấm kỵ.
Ngoại giới không một ai biết lại có người đang đánh vỡ cấm kỵ này, tiên tử tuyệt lệ trong mắt thanh thiếu niên trẻ tuổi lại dang kết hôn trong hoàng cung này.
"Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường..."
Chiến vương là người chứng hôn, còn Bằng Cửu là người sắp xếp phụ trách các sự kiện tiết mục, ví như chuẩn bị tiệc rượu đều do một tay lão lo cả.
"Nguyệt Thiền đến từ thượng giới, theo như ta biết được, thân phận của con bé cao quý không gì tả nổi, Hạo nhi, con phải quý trọng không nên phụ lòng nghe chưa, mẹ cảm thấy nếu phong con pé làm Quý phi, thì rất tương xưng đó." Tần Di Ninh nói.
Tới giờ phút này, hai người vẫn không ngừng đấu đá.
"Ta không thừa nhận cuộc hôn lễ này!" Nguyệt Thiền nói, chiếc cằm xinh đẹp hất lên rất cao, vẫn kiêu ngạo như trước, liếc xéo thánh nữ độc ác trong mắt mình.
"Thế cháu có muốn làm Hoàng hậu không hả? Chắc không được rồi!" Tần Di Ninh nói.
...
Chiến vương và Bằng Cửu chỉ biết im lặng, bị động tham gia vào đây cho nên nhìn thấy được trận chiến đấu giữa mẹ chồng con dâu này, bất luận mở miệng nói thứ gì thì đều không phù hợp, mà ở lại thì khiến cả hai cảm thấy không dễ chịu chút nào.
Ánh sao lấp lánh, thời gian hôn lễ kéo dài cũng không tính là ngắn, chủ yếu là cuộc chiến của hai đời thánh nữ lại vô cùng kịch liệt, mấy nam nhân nơi đây tự giác im miệng, ngồi đó uống rượu nói chuyện.
"Hạo nhi, mau dẫn vợ con đi động phòng đi, sớm sinh cho mẹ một đứa cháu nghe chưa!" Hiển nhiên, Tần Di Ninh lần nữa lâm vào tình hình vô cùng thê thảm, giết địch một ngàn tự tổn tám trăm.
Đồng dạng, sắc mặt của Nguyệt Thiền cũng rất khó coi, hồi khẩu chiến kết thúc nàng bị chọc cho tức cũng không hề nhẹ. Nhất là việc khiến nàng sợ hãi chính là, giờ đã tới giờ mấu chốt nên mặt mày của nàng trở nên trắng bạch.
"Tần tiến bối, con xin lỗi người, hay là kết thúc tất cả đi nhen." Nguyệt Thiền nhận thua.
Tần Di Ninh nở nụ cười thỏa mãn, gật gật đầu, sau đó nói với Thạch Hạo: "Hạo nhi, còn không dẫn vợ con đi đi."