Trên gương mặt xinh đẹp vẫn còn đọng lại nụ cười ngọt ngào, nhưng sau khi nghe thấy lời nói kia thì miệng nhỏ hơi chu lại, hai con mắt quyền rũ trợn thật to.
Tại sao lại như thế? Vào lúc này, nàng vô cùng ngạc nhiên, tuyệt đối không thể tin sẽ nghe được những lời nói vừa rồi.
Vừa nãy, nàng ra sức giao thiệp, thể hiện hết khả năng, vô cùng "hợp ý" với Tần Di Ninh, hai người trở nên hết sức thân thiết, cộng thêm quan hệ giữa hai giáo cũng chẳng hề tệ, nàng cảm thấy có thể dựa vào những điểm này để thoát vây.
Nhưng kết quả lại ngoài ý muốn như thế!
Thạch Hạo hồi phục lại tinh thần, mẫu thân của mình đúng là có phong phạm của tiền bối thánh nữ, đây không phải là bắt nạt 'người mới' sao? Làm ra vẻ thật thà, gật đầu nói: "Mẹ, mẹ yên tâm đi."
"Ừ, vậy ta yên tâm." Tần Di Ninh mỉm cười nói.
Nguyệt Thiền trong cơn ngơ ngác sực tỉnh, cặp mắt đẹp nhấp nháy, chiếc mũi tinh xảo hơi nhíu, suýt chút nữa thì đã hét lên, không phải như thế, cháu không yên tâm.
Nàng quốc sắc thiên hương, sở hữu mị lực không gì sánh được, vừa nãy mỉm cười trò chuyện cởi mở với Tần Di Ninh, lúc này vẫn còn dang ôm chặt một cánh tay của vị tiền bối thánh nữ này.
"Tiền bối, người hiểu lầm rồi." Nguyệt Thiền cau mày nói.
Vẻ mặt của Tần Di Ninh rất ôn hòa, nàng nhìn nàng, tán dương nói: "Rất kỳ ảo, dung mạo hiếm thấy, dáng vẻ tuyệt đẹp, vậy mà còn rất lễ phép hiền lành, rất vừa ý ta, ta vẫn luôn muốn có một người con gái như thế này, hôm nay rốt cuộc cũng mãn nguyện rồi."
"Thánh nữ, vậy thì con làm con nuôi của người nhé." Nguyệt Thiền vội vàng lên tiếng, nở nụ cười đầy ngọt ngào.
"Hay lắm, sau khi kết hôn với Hạo nhi thì coi như là con gái rồi." Tần Di Ninh mỉm cười.
Nguyệt Thiền làm nũng, tiếp tục bắt chuyện cười đùa, tạo nên bầu không khí vô cùng sôi nổi, nhưng mà vẫn bị hai câu ba từ của thánh nữ Bất Lão sơn làm cho cứng họng.
Nàng lần đầu tiên cảm thấy, thánh nữ chẳng phải 'người hiền lành' gì cả, đặc biệt là thánh nữ lâu năm, tâm tư càng lợi hại hơn.
"Tiền bối, cháu và Thạch Hạo cũng chẳng có tình cảm gì, người hiểu lầm rồi, kỳ thực là như vậy nè..." Từng câu mỗi chữ của nàng đều rất có cấu trúc trình tự, nhanh chóng giải thích mọi tình hình.
Tần Hạo vẫn đứng bên cạnh, khi nghe thấy những hành vi của ca ca mình thì hơi kinh ngạc, trắng trợn bắt nhốt thánh nữ, tỏ vẻ kinh ngạc và xem thường.
Lần này, Thạch Hạo cũng chẳng hề nể nang gì cả, lập tức phát ra dáng vẻ của người anh trưởng, gõ mạnh lên trên đầu của Tần Hạo một cái, nói: "Kẻ địch nói mà em cũng tin hả?"
Tần Hạo cũng không tin lắm, nhưng mà khi nghe thấy thế thì cố ý tỏ ra khinh bỉ.
"Tiền bối, hai giáo giữa chúng ta luôn hữu hảo với nhau, dù cháu và Thạch Hạo có chút hiểu lầm thì cũng không thể nhốt cháu như thế được, sẽ ảnh hưởng tới mối quan hệ giữa Bất Lão sơn và Bổ Thiên giáo." Nguyệt Thiền tiến lên một bước nói.
"Yên tâm, ta sẽ mở lời giúp con." Tần Di Ninh trấn an.
Nguyệt Thiền biểu hiện rất dịu dàng, chỉ cười yếu ớt rồi dựa sát vào người nàng, ngày thường hiếm mà thấy được, có thể nói biểu hiện hôm nay hoàn toàn khác với những trước kia.
Tần Di Ninh nói: "Hạo nhi, cũng là con không đúng, sao lại để Nguyệt Thiền oan ức như thế hả, dù như thế nào đi nữa cũng không nên nhốt nàng, dù gì đây cũng là người sẽ đi cùng con tới cuối đời, phải tôn trọng."