Thạch Hạo đứng ngay giữa sân, từng luồng khí lành bốc lên bao quanh nó, khiến cho vạn pháp không cách nào đụng tới người được.
Bốn phía, trận pháp thần linh năm tầng thức tỉnh, gợn sóng vô cùng kịch liệt, mỗi một tấc không gian đều là những ký hiệu của thần linh phong tỏa nơi này lại.
Thần sắc của Ma nữ đọng lại, theo bản năng lùi về sau rồi kiểm tra bốn phía, mày ngài nhíu chặt, cảm thấy chẳng hề ổn tí nào, khẽ nói: "Tiểu Thạch, ý là gì đây?"
"Ta sợ Nguyệt Thiền tiên tử chạy thoát nên có lưu chút thủ đoạn, phong ấn nơi đây lại." Thạch Hạo thản nhiên nói.
Nguyệt Thiền một thân áo trắng xuất trần, khi nghe thấy thế thì khẽ cười nhạt, khóe miệng hơi vểnh lên chẳng hề giống tù binh gì cả, ngược lại vô cùng thong dong, rất hài lòng với kết quả này.
Ma nữ tranh cãi, viên châu trong tay lóe lên ánh sáng lộng lẫy, nói: "Thạch Hạo, ngươi và ta hợp tác với nhau đều rất vui vẻ, hôm nay ngươi còn muốn ra tay với cả ta à?"
"Sao như thế chứ, hai chúng ta đều hiểu nhau cả, sắp tới sợ còn mặc chung cả một quần nữa là, chắc chắn ta sẽ không gây bất lợi gì cho ngươi đâu." Thạch Hạo chính trực nói.
"Ọe, ai mặc chung quần với ngươi hả." Ma nữ mở ra mắt thần rồi đánh giá xung quanh.
"Đúng là làm cho người ta thương tâm mà, quan hệ của chúng ta còn chưa tới mức đó đúng không, chỉ là ta lấy ví dụ thôi mà." Thạch Hạo mỉm cười, năm tầng trận pháp xuất hiện, nó tin rằng, dù cả đám Tôn giả có đồng loạt xuất thủ cũng chẳng thể mở đường máu xông ra người được.
"Thạch Hạo, mau mau ra tay, bắt lấy Ma nữ, nàng là người xảo quyệt nhất, thủ đoạn có rất nhiều, nếu không nàng rất có thể sẽ chạy thoát đấy." Nguyệt Thiền tiên tử cười nói.
Trong tình cảnh thân là tù binh mà vẫn có thể cười tươi đủ chứng minh tâm tình và sự bình tĩnh của nàng như thế nào rồi, không phải phàm tục có thể so sánh được.
Vẻ mặt cảu Ma nữ chẳng hề tử tế, nhìn Thạch Hạo nói: "Tiểu Thạch, ta giúp ngươi bắt một vị tiên tử đẹp đến lạ lùng như vậy, không nói là đệ nhất mỹ nữ khắp nhân gian nhưng cũng chẳng thua kém là bao, ấy vậy ngươi lại đối với ta như thế? Cô gái này còn chưa kết hôn với ngươi, vậy mà đã thiên vị như thế rồi, khiến cho bằng hữu như ta thật đau lòng quá đi mà."
"Đừng hiểu nhầm, ta không phải là nhằm vào ngươi, hiện tại chỉ là muốn nghiên cứu một vài biến hóa của Bổ thiên thuật, chân long và tiên hoàng kia thôi, hai vị, ai có thể dạy ta?" Thạch Hạo nhất quyết muốn xem qua mấy môn bảo thuật kia.
Ký hiệu dày đặc cứ như là sao trời đang lấp lánh, tô điểm lên mỗi tấc trong không gian, bảo vệ nơi này khiến người khác không thể đột quá vòng vây xông ra ngoài được.
Cùng lúc đó, ngọc tỷ trên đầu Thạch Hạo cũng sáng rực hơn, hảo quang buông xuống, long khí cuồn cuộn như là tập hợp lại toàn bộ vận may lớn trong thiên địa gia trì bảo vệ thân thể nó.
Không thể không nói, ở trong hoàng cung này, Nhân hoàng ấn chính là chí bảo, có thể trấn áp thất cả, trút hết toàn bộ sức mạnh của một quốc gia gia trì lên thân thể!
"Thạch Hạo, ta cũng chưa có đạt được áo nghĩa của Bổ Thiên giáo, hay nếu muốn không bằng ngươi và ta phối hợp đối phó với Nguyệt Thiền." Ma nữ nói.
"Rõ ràng là đã bị ngươi đoạt đi rồi, đoạt đạo quả của ta, vậy mà còn làm ra vẻ thế hả, ngươi cũng chỉ là không muốn chia sẻ cho Thạch Hạo mà thôi." Nguyệt Thiền lắc đầu.
Hai người này đều là hai viên ngọc truyệt đại, là hai cô gái kinh diễm nhất tám vực, không chỉ có khuôn mặt xinh đẹp mà thực lực còn rất mạnh mẽ, khiến người khác không tài nào nhìn ra được nông sâu, hiện tại không ngừng tranh cãi với nhau.
"Thạch Hạo, ngươi bắt nàng ta, ta dạy cho ngươi bảo thuật!" Nguyệt Thiền bỗng lên tiếng, tóc đen bay lượn hơi chạm vào gương mặt xinh đẹp mang vẻ nghiêm túc ấy, cặp mắt to tròn lóe lên ánh sáng kỳ lạ.