Biển ý thức của Nguyệt Thiền vô cùng mênh mông, trong suốt tinh khiết chẳng chút tỳ vết nào, giống như là biển Tiên giới dưới ánh trăng vậy, lưu chuyển ánh sáng bất hủ lộng lẫy.
Thạch Hạo và Ma nữ ngồi xếp bằng, trận chiến này kéo dài trong thời gian rất lâu nên cả hai cần thổ nạp và điều chỉnh, khôi phục lại lực thần thức.
Bên cạnh, tuy Nguyệt Thiền đã bị bắt giữ thế nhưng phong thái vẫn kinh diễm như trước, cơ thể trắng mịn, trong sáng thánh khiết, ánh sáng thần thánh tỏa ra, ngay cả sợi tóc cũng phát sáng.
Nàng giống như là thần chỉ, tuy là tù nhân thế nhưng lại rất bình tĩnh chẳng chút ưu sầu, trông rất siêu phàm thoát tục, mỗi một tấc máu thịt đều lấp lánh, mỹ lệ hoàn mỹ.
Dáng vẻ này cả thế gian khó mà tìm được, vẫn cao cao tại thượng như xưa, vẫn nghiêng nước nghiêng thành, khí chất cũng như thế, khi cặp mắt nhấp nháy thì linh khí xuất hiện, nàng bình tĩnh và yên lặng suy nghĩ tất cả những thứ này.
"Tỷ tỷ, tỷ thật thảnh thơi hơ, hiện tại đã bị tóm lấy, nguyên thần thì bị phong ấn ấy vậy mà vẫn bình tĩnh như thế, muốn tìm cách lật ngược tình thế à?" Ma nữ mở miệng đầy mệt mỏi.
Nàng cũng rất tuyệt mỹ nhưng lại có khí chất khác, nếu Nguyệt Thiền thần thánh hoàn mỹ thì nàng lại có thêm một chữ 'ma', cũng xinh đẹp nhưng lại lẳng lơ, kèm theo chút gian xảo.
"Bép!"
Ma nữ rất ác ý, bép một tiếng, vỗ mạnh lên cặp mông nẩy nở của Nguyệt Thiền, cố ý khinh nhờn loại thánh khiết kia, cười đến mức ôm cả bụng, nói: "Nguyệt Thiền tỷ tỷ, vẻ siêu trần thoát tục của tỷ thật sự khiến muội rất đố kị đó nghen."
"Ma đầu, bỏ tay ngươi ra đi, muốn cướp tiên tử với ông à!" Thạch Hạo nói lời đầy chính nghĩa.
Ma nữ ngạc nhiên, sau đó là cười to không thôi, cả người rung lên, eo thon đong đưa, ngã tới ngã lui, nói: "Ma đế, ngươi cũng dám cướp ni cô với bần đạo à?"
"Nàng là của ta." Thạch Hạo đi tởi, đẩy cánh tay nàng ra.
Trận đại chiến kết thúc, tuy kẻ địch đã bị bắt giữ thế nhưng hai bên vẫn không ngừng tranh đấu vô cùng kịch liệt, thần chi trong biển ý thức của đối phương vượt quá sức tưởng tượng, tiềm lực cực lớn, thần năng vô tận.
Nếu không phải có Trấn thần châu thì trận chiến này tuyệt đối không có kết quả như thế này!
Trên người của Nguyệt Thiền phát sáng, đó là từng sợi xích thần trật tự mà kẻ địch đã bố trí, cứ như là xiềng xích khóa chặt nàng lại, khó mà trốn thoát được.
Nàng mặc một thân áo trắng, cơ thể trắng loáng, mái tóc đen láy bị xích trần khóa lại như thế, xác thật cứ như là khinh nhờn, cũng có vẻ thướt tha và mê hoặc vô cùng đặc biệt.
Cho dù nàng dùng sức bao nhiêu thì cũng không thể nào tránh thoát được, sợi xích thần kia đã khóa chặt tới tận nguyên thần, giam cầm một thân đạo hạnh của nàng, khiến cho thần chi mất đi thủ đoạn nên có của mình.
Đồng thời, viên thạch châu trấn áp ngay nơi mi tâm của nàng không ngừng buông xuống từng tia sáng trong suốt, ngưng kết thành từng ký hiệu tiến vào trong thân thể thánh khiết của nàng, tiến hành phong ấn.
Sự ràng buộc này càng lúc càng chắc chắn, khó có thể thoát khỏi được, nàng đã trở thành một tù nhân vô cùng xinh đẹp.