Một chiếc hộp dược làm bằng đá có màu tối sạm trông rất cổ xưa, không có hoa văn gì cả, được chế tác cẩu thả xù xì, bên trong chiếc hộp là một hạt châu màu tro than hiện ra, chẳng có ánh sáng lộng lẫy gì cả mà bù lại được cái rất tròn trịa.
"Đây chính là thần châu mà ngươi nói tới?" Thạch Hạo cầm lên rồi quan sát thật cẩn thận nhưng chẳng nhận ra chỗ đặc biệt gì cả.
Nếu không phải Ma nữ nói là vật không tầm thường thì nhìn qua chẳng thể nào biết là bảo bối cả, nhìn rất giống những viên bi mà mấy đứa nhỏ hay bắn, vẻ đẹp chẳng có, bên ngoài có màu tro như che lại bụi trần,
"Thứ tốt đấy, được kiểm nghiệm qua nhiều năm, trong dòng thời gian bất hủ đã tạo nên truyền kỳ, cuối cùng nó hóa thành bình thường, phản phác quy chân." Ma nữ giả vờ trầm ngâm nói.
Thạch Hạo chẳng hề thấy buồn cười gì cả, mà cẩn thận đánh giá lại lần nữa, mà lần này còn vận chuyển cả thần thức thăm dò, trong phút chốc nó cảm nhận được một gợn sóng vô cùng lớn cứ như là đại dương ập tới.
Vật này quả nhiên kinh khủng, có thể trấn áp biển ý thức của người khác!
Trông rất bình thường, chỉ khi nào khống chế thì cứ như một khối đá quý được gột rửa qua vô số năm tháng, còn như là vẻ hào nhoáng đã bị che phủ đi, nếu có thì cũng chỉ là thần vận mà thôi.
"Dùng như thế nào?" Thạch Hạo hỏi.
"Hơi chút rườm rà, trước tiên cần phải bố trí một tòa trận pháp phong tỏa thần thức, khóa chặt lại một vùng thế giới, sau đó tiến vào trong biển ý thức của Nguyệt Thiền, rồi dùng hạt châu này ép lên dấu ấn trung tâm trong biển ý thức."
"Rắc rối như thế à?" Thạch Hạo nhíu mày.
"Nếu là người bình thường thì không nói, chỉ cần giơ tay nhấc chân là có thể được ngay, nhưng đây lại là Nguyệt Thiền, ta nghi ngờ sâu trong biển ý thức của nàng có một vị thần đang ngủ say." Ma nữ nói, hiếm khi nào thấy nàng lộ vẻ nghiêm tức như thế này.
"Làm như vậy nhất định sẽ hơi nguy hiểm, ta thấy không đáng." Thạch Hạo nói.
"Yên tâm đi, viên thạch châu này chính là báu vật thượng cổ, dù tìm khắp tám vực cũng khó mà thấy viên thứ hai, chỉ còn sót lại mỗi viên này, dù là biển ý thức của thần cũng có thể phong ấn." Ma nữ nói.
Sau đó, nàng dụ dỗ Thạch Hạo từ từ, nói cho Thạch Hạo biết, nếu như có thể tiến vào và thành công, nói không chừng có thể đạt được áó nghĩa cao nhất của Bổ Thiên giáo. Nàng l**m l**m bờ môi đỏ mộng đầy khêu gợi của mình, nàng rất để ý tới cổ pháp Thần thai niết bàn kia, muốn mượn cơ hội này để đoạt lấy.
"Được!" Thạch Hạo gật đầu, hiện tại nó không thiếu vật liệu, dù hoàng cung Thạch quốc từng bị cướp sạch bảo khố thì giờ bố trí trận pháp phong tỏa thần thức cũng dễ như ăn cháo.
Ngày hôm đó, Thạch Hạo bày trận trong một mật thất vô cùng lớn, không ngừng thôi diễn với Ma nữ, sau đó nghĩ cẩn thận từng vấn đề một, sau khi cảm thấy không còn sai sót gì nữa thì chuẩn bị phong tỏa Nguyệt Thiền.
"Ba, mẹ, con muốn bế quan vài ngày..." Thạch Hạo tới chào hỏi, dù sao mới trở về mà giờ nó lại muốn lặn đi vài ngày.
Quay về vùng đất xưa, lại là Thạch đô nên cảm xúc của Thạch Tử Lăng dâng trào, không ngừng dạo quanh trong thành cùng thê tử của mình, khi nhìn thây một vài phủ đệ, hai người muốn đi vào thế nhưng đều dừng bước.
"Tử Lăng, chẳng lẽ ngươi lại nhát vậy à, không muốn gặp lại cố nhân ư?" Chiến vương xuất hiện, mời hai người vào làm khách.
Ngày hôm đó, Hoàng đô Thạch quốc náo động, ba mẹ của Nhân Hoàng trở về, đây chẳng phải là Thái thượng HSo?
Thạch Tử Lăng năm đó có tiếng là kỳ tài trong Thạch đô, vừa đi là mười mấy năm, ẩn tình và nguyên nhân trong việc này ai ai cũng biết cả.
"Các ngươi cũng biết đó, bệ hạ tự mình xới tung Bất Lão sơn rồi dẫn Thái thượng hoàng về đây đấy!"
"Không thể nào, là sự thật hả? Kinh khủng vậy sao."