"Đi, chúng ta xem thử hắn muốn làm cái gì?" Hồng Hoàng mở miệng, người nàng muốn ám chỉ chính là Thạch Hạo.
"Loại người... sơ đại như thế này thật khiến người khác bất ngờ và giật mình mà, nếu hắn tới thượng giới thì chắc đám kia sẽ không thấy cô đơn nữa đâu!" Bích Cổ nói.
Hắn vừa nói ra thì rất nhiều lộ vẻ khác thường, thật sự là một 'sơ đại' ư? Tất cả mọi người đều suy nghĩ, tiểu Thạch rất kỳ lạ, lợi hại tới mức thái quá.
"Hi hi, rất nóng lòng chờ hắn tiến vào thượng giới, lãnh thổ mênh mông này, thiên kiêu xuất hiện lớp lớp, sơ đại quật khỏi, nếu như lúc hắn tới rồi bị nhấn chìm ở bên trong thì sao ta?" Oánh Oánh khẽ nói, trong con ngươi xinh đẹp lóe lên hào quang kinh người.
"À, Thủy Nguyệt, không phải ngươi có hôn ước rồi hay sao, là người tương tự như thế đúng không?" Lam Vũ hỏi.
"Nói bậy!" Thủy Nguyệt phản bác.
Nơi đây là vùng núi thấp, đồi núi chập trùng, khí hỗn độn tản ra, trận pháp mà tiểu Tháp bày xuống dù là giáo chủ của thượng giới có tới cũng chẳng dễ dàng mà phá hỏng được.
Thạch Hạo rất yên tâm, ba mẹ chắc chắn sẽ không gặp nguy hiểm gì, nhưng mà nó cũng vô cùng đau đầu, trận pháp an toàn có ý nghĩa dù là nó cũng không vào được, chỉ có thể đợi tiểu Tháp trở về mà thôi.
"Tháp gia quả nhiên lợi hại, đệ suy diễn hơn trăm lần mà vẫn không tìm được con đường của trận pháp này." Đả Thần Thạch líu lưỡi, hiếm khi nào mà nó khiêm tốn thế này.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng trên ngọn đồi, bình tĩnh tu hành, hiện tại tâm tình của nó rất tốt, đã tìm được ba mẹ, rồi thu hoạch vô cùng phong phú khi tiến vào Bảo giới thái cổ.
Trên thực tế, nó chưa đợi được bao lâu thì tiểu Tháp đã xuất hiện, thẳng tay phá tan không gian tiến tới, khí hỗn độn mênh mông bao phủ, bảo huy tỏa ra.
Thạch Hạo vui mừng, lập tức tiến tới.
"Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?" Tiểu Tháp cực kỳ nghiêm túc hỏi dò Thạch Hạo, nó sớm tiến vào nơi sâu của biển hỗn độn, cùng với Liễu Thần đuổi theo cánh cửa kia, kết quả cảm ứng được một khí tức khó tả.
"Có việc lớn xảy ra, thế nhưng mày với Liễu Thần chẳng có ở nơi này, đang không để vụt mất vận may lớn!" Thạch Hạo tiếc nuối, rồi kể lại toàn bộ sự việc nói qua một lần.
"Ô trời ơi, ta chết mất!" Tiểu Tháp rên thảm thiết, ngã nhào từ trên hư không xuống.
"Tháp gia, người làm sao vậy?" Đả Thần Thạch sợ hết hồn.
"Núi Thế giới của ta, thần liệu của ta, cung điện Hỗn độn của ta, tất cả đều bỏ ta, ta đau lòng muốn chết mất!" Tiểu Tháp lăn luộn, k** r*n không thôi trên mặt đất.
Rất khó mà tưởng tượng được đây là một pháp khí Hỗn độn, nó không ngừng r*n r*, gào thét như tan nát cõi lòng vậy.
Thạch Hạo bĩu môi, khi nhìn thấy nó đau lòng như thế thì chề môi khinh bỉ.
"Nhóc con, ánh mắt đó là gì thế hả, chẳng lẽ không giống ngươi à?" Tiểu Tháp tức giận.
Thạch Hạo xấu hổ, có lúc nó cũng như thế, đau lòng khi pháp khí của kẻ địch bị tổn hại, nói theo ý nghĩa nào đó, nó và tiểu Tháp đều giống nhau cả!
"Tháp gia, người đã đi vào trong hỗn độn à?" Đả Thần Thạch hỏi.
"Không có đi, chỉ là ngồi đợi kết quả thôi." Tiểu Tháp tức giận đáp, hỗn độn vô tận, nó vừa đi vừa tìm kiếm, đoán rằng khó mà đuổi theo được cánh cửa nguyên thủy kia.