Cổ thụ Thái dương run lên, khắp thân cây vang lên những tiếng rào ào, ánh sáng vàng óng lộng lẫy phát ra, gợn sóng mênh mông khuếch tán.
Nên biết, cái cây này rất thông thiên, mỗi một chiếc lá đều vô cùng lớn, có thể nâng cả một ngọn núi, toàn bộ chấn động cứ như cả thiên địa đang nổ vang vậy.
Bầu trời nứt ra, cổ thụ to lớn nâng núi Thế giới, cổ điện Hỗn độn lên rồi nhằm về hư vô!
Mọi người bị chấn động ngã xuống dưới, không cách nào đặt chân ở bên trên cây cổ thụ được, tất cả đều rớt xuống biển dung nham.
"Cứ thế rời đi?" Mọi người đều nghẹn họng trừng mắt, cây cổ thụ muốn rời khỏi giới này.
Bọn họ rơi nhanh xuống dưới, tiếng xé gió vù vù bên tai, trong lúc rơi xuống họ nhìn thấy những lá hoàng kim nơi các cành cây, có người muốn dừng lại thế nhưng không cách nào bám vào được.
Trên mỗi lá cây đều thai nghén một ngôi sao, cảnh tượng kỳ lạ vô cùng.
"Ta không cam lòng!" Có Tôn giả hét lớn, rõ ràng đã tiến vào cung điện đó, nhìn thấy hai khối cốt thư thế nhưng lại vụt mất như vậy.
Sương mù màu vàng tràn ngập, hào quang rực rỡ lưu chuyển, cành lá vù vù cứ như là âm thanh biển gầm truyền tới, thần thánh và an lành, cả người hắn khí thế tỏa ra khiếp người bay thẳng lên trời cao.
Rất nhiều người trong lúc bị rơi xuống muốn tóm lấy thứ gì đó, thế nhưng đáng tiếc là không cách nào chạm tới thần thụ màu vàng kia.
"Ầm ầm ầm!"
Rễ cây từ trong biển dung nham lao xượt qua tất cả mọi người, rễ vàng óng ánh và sáng rực rút lấy tinh khí tám hướng, địa hỏa dịch bên dưới từ từ khô cạn.
"Vù vù!"
Cuối cùng, tất cả mọi người rơi vào trong biển dung nham, họ ngửa đầu quan sát cây cổ thụ Hoàng kim từ từ xa dần rồi tiến vào trong một khe lớn, biến mất khỏi giới này.
"Vì sao lại như thế?!" Có người cảm thán.
"Chí còn chút nữa thôi là đoạt được hai bộ tiên kinh kia, quá đáng tiếc, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó biến mất." Có Tôn giả rít gào.
Cổ thụ Hoàng kim rời đi thì pháp tắc nơi đây xảy ra biến hóa, biến dung nham từ từ hóa thành mặt đất cứng rắn, đồng thời mọi người cũng có thể phi hành.
"Địa hỏa dịch..." Thạch Hạo thầm than thật đáng tiếc, khi cây Thái dương bay lên thì rễ hoàng kia to lớn ấy cũng cuốn lấy rất nhiều tinh hoa, hút khô cả biển đỏ này.
Một chấm kim quang đi vào trong sợi tóc của nó, Hoàng điệp đã trở lại, lần nữa hóa thành một hạt châu màu vàng óng, vẫn may là không có việc gì, lúc này đã trở lại bên người nó.
Mặt đất rất nóng, mây mù phiêu lãng bên trên, chẳng có sức sống gì cả, cứ như là một thế giới hoang tàn vậy.
Đám Tôn giả tiếc nuối, rất nhiều người đau xót, rõ ràng là vận may lớn, gần như đã tới tay ấy thế mà lại để tuột mất.
"Chỉ thiếu chút nữa thôi!" Đến cả cô gái dịu dàng như Lam Vũ cũng nắm chặt tay, trong cặp mắt to ánh lên vẻ tiếc nuối.
"Hẳn là tiến vào thượng giới rồi." Hồng Hoàng giơ nắm đấm nhỏ tràn ngập vẻ thất vọng, ngửa đầu nhìn trời cao.
Đám Thủy Nguyệt, Tuyên Minh cũng phán đoán như thế, lúc đó bọn họ cảm nhận được khí tức đầy quen thuộc ở thượng giới, thế nhưng tiếc là bọn họ bị đẩy rơi xuống, không cách nào trở lại được.
"Thượng giới lớn biết dường nào, hơn nữa lỡ tiến vào tinh phần, âm vực gì đó thì ai cũng chẳng làm được, cái cây này có linh, nhất định sẽ né tránh tất cả mọi người." Bích Cổ thầm than.
"Nhóc con, đều do ngươi cả, nếu sớm giao sách quý ra thì làm sao tới mức này chứ!" Một vị Tôn giả căm hận, nhìn về phía Thạch Hạo.
Bọn họ đã bắt được Tôn giả của tộc Kim ô, nghĩ rằng hắn có thể nắm giữ cốt thư, do đó mới tách bí lực trong cổ điện Hỗn độn kia, thế nhưng vẫn chậm một bước.