Không lâu sau, nó nhẹ nhàng thở dài một hơi, nó chỉ phán đoán như thế mà thôi, bởi vì từng nghe nói thiên Siêu thoát có khả năng ở cung điện Chí tôn, chứ không phải ở trong cổ điện Hỗn độn.
"Để lại bảo kinh!"
Kiến tử kim hét lớn, tóc tím sau khi nó nó thành hình người tung bay, vô cùng mạnh mẽ, trong miệng phun ra một cái búa nhỏ lưu chuyển ánh tím mờ ảo nện mạnh xuống, lực công kích kinh người.
Cùng lúc đó, Bích Cổ, Tuyên Minh cũng ra tay, tình cảnh vô cùng hỗn loạn, bọn họ hi vọng có thể thừa cơ hội hỗn loạn mà đoạt lấy cốt thư rồi sau đó thoát khỏi nơi này.
Thạch Hạo quay đầu lại, cũng không có đánh giết về phía đám người này, mà nó đón lấy một chùm ánh xanh, bởi vì Lam long đang thiêu đốt tinh khí, nó đang âm thầm ra tay với Thạch Hạo.
Sức sống của Lam long vô cùng mạnh mẽ, chỉ trong nháy mắt nó đã khôi phục lại như cũ, lần nữa đạt tới trạng thái đỉnh cao, thế nhưng cái cằm lại bị nát bấy, dù là Tôn giả thì trong thời gian ngắn cũng không thể khôi phục lại được.
"Gàoooooo..."
Nó thét dài, trong yết hầu hiện lên ánh lửa màu xanh nhưng không có nóng rực mà lại vô cùng đáng sợ.
"U hỏa địa ngục!" Tuyên Minh, Bích Cổ sợ hãi rồi nhanh chóng rút lui.
Ngọn lửa này rất đặc biệt, trong vẻ lạnh lẽo là vẻ âm trầm, như tới từ địa ngục, tương truyền ngọn lửa này có thể đốt cháy linh hồn của người khác, vô cùng đáng sợ, chẳng hề kém tinh hỏa Thái dương chút nào.
"Tha cho ngươi một mạng, còn không biết quý trọng." Thạch Hạo nói, tuy lực Luân hồi không thể triển khai ngay lập tức thế nhưng sau khi nó hợp nhất với Bất diệt kim thân thì sức chiến đầu cũng rất mạnh.
Nó diễn biến ra pháp môn Côn bằng chân chính, một quyền có kim quang ngập trời, một quyền lại có ánh đen lấp lánh, một bên lại là mặt trời màu vàng vụt ngang trời, một bên khác lại là đại dương màu đen cuồn cuộn.
Hai quyền này xuất ra, Thái âm và Thái dương chuyển giao lẫn nhau, bùng nổ ra uy thế không gì sánh nổi, hai quyền hợp nhất đánh thẳng về trước.
Ầm một tiếng, u hỏa kia bị đánh tan!
Lam long sợ hãi rút lui, miệng không ngừng phun máu. Thế nhưng Thạch Hạo cũng không đời nào buông tha cho nó, lòng tay phải lao ra một con chim Bằng màu vàng ngửa đầu hí dài, kim quang vô tận ập xuống.
Đồng thời, lòng tay trái lao ra một con Côn ngư màu đen, chí nhu chí âm, tạo nên sóng nước niêm phong hư không lại.
Chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi mà hai bên đã đấu tới chục lần, hư không bị chấn cho vặn vẹo, thân thể mạnh mẽ như Lam lòng mà cũng run chuyển không thôi, ánh sáng lộng lẫy từ từ lu mờ.
Lam long vẫy đuôi hòng phá vỡ vòng vây, kết quả lại gặp phải khói đen mênh mông của hắc ngư kia, lập tức cả người run lên bần bật, sức mạnh Thái âm nhập thể khiến nó không thể chịu nổi.
"Ầm!"
Sau đó, một vầng mặt trời ép xuống, con chim Bằng màu vàng lao tới, chỉ trong nháy mắt đã xé nát thân thể của nó, Lam long mất mạng.
"Không phải hình người, tên cũng có một chữ Long, đúng là vận may lớn mà." Thạch Hạo là một thiếu niên nên khi nở nụ cười trong vô cùng tuấn tú và rạng ngời.
Nhưng mà rơi vào trong mắt mọi người lại vô cùng ghê rợn, mạnh mẽ như Lam long mà lại đánh gục dễ dàng như thế?!
"Xoẹt!"
Túi càn khôn tỏa ra ráng lành, Thạch Hạo thu lấy thân thể khổng lồ của Lam long lại. Bên trong, Nguyệt Thiền tiên tử thất kinh, nhìn một con thụy thú có huyết thống cao quý lại trở thành chiến lợi phẩm của Thạch Hạo, cảm thấy nó càng ngày càng mạnh mẽ hơn.